Sự kinh ngạc dường như đã đóng băng mọi giác quan của tôi, khiến thời gian trong căn phòng bí mật này như ngưng đọng. Những trang giấy cũ, ố vàng dưới ánh đèn mờ, không chỉ chứa đựng những ký hiệu bí ẩn mà tôi từng xem là vô nghĩa, mà còn là bản ghi chép tỉ mỉ của một công trình nghiên cứu mà tầm vóc của nó vượt xa mọi định kiến tôi từng gán cho cha mình. Tôi nhận ra, cái mà tôi gọi là "mê tín" thực chất là một hệ thống tri thức phức tạp, được xây dựng trên nền tảng của quan sát thực nghiệm và suy luận logic chặt chẽ, một cách tiếp cận mang tính khoa học đến kinh ngạc.
Cha tôi, người mà tôi từng coi là một nhà phong thủy lỗi thời, hóa ra lại là một nhà khoa học tiên phong, một kiến trúc sư của những nguyên lý vô hình. Ông đã không ngừng tìm kiếm những mối liên hệ nhân quả giữa môi trường tự nhiên, cấu trúc xây dựng và trạng thái tâm sinh lý con người, ghi nhận từng biến thiên nhỏ nhất của gió, nước, ánh sáng và cả những trường năng lượng tiềm ẩn. Phương pháp luận của ông không thua kém bất kỳ công trình nghiên cứu nào trong các lĩnh vực vật lý môi trường hay địa chất học, thậm chí còn có phần tinh vi và toàn diện hơn.
Tôi cúi mình bên bàn, lật giở từng trang sổ tay, mỗi nét chữ, mỗi ký hiệu đều hiện lên rõ ràng dưới tầm nhìn mới của tôi. Cha đã không chỉ mô tả các "điểm huyệt" hay "long mạch" bằng những thuật ngữ trừu tượng, mà ông còn cố gắng định lượng chúng bằng các chỉ số về áp suất khí quyển, độ ẩm, hướng dòng chảy ngầm, và thậm chí là mật độ hạt bụi mịn trong không khí. Điều này vượt xa khỏi khuôn khổ của những lời phán đoán cảm tính, thay vào đó là một nỗ lực nhằm xây dựng một mô hình dự báo dựa trên dữ liệu khách quan.
Tôi nhớ lại những buổi chiều cha tôi ngồi lặng lẽ trên sân thượng, tay cầm một thiết bị lạ lẫm mà hồi nhỏ tôi chỉ nghĩ là đồ chơi, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ bìa da. Giờ đây, tôi nhận ra đó có thể là một máy đo trường điện từ hay thiết bị phân tích tần số rung động của đất, những công cụ mà chỉ những nhà nghiên cứu chuyên sâu mới sử dụng. Sự kiên trì và tỉ mỉ của ông trong việc thu thập dữ liệu suốt hàng thập kỷ đã tạo nên một kho tàng thông tin quý giá, một bộ dữ liệu toàn diện về vi khí hậu và địa chất đô thị.
Những sơ đồ địa hình cha vẽ không chỉ là bản đồ thông thường; chúng là những bản phân tích không gian đa lớp, đánh dấu các đường dẫn nước ngầm, các đứt gãy địa chất tiềm ẩn, và thậm chí là những khu vực có mật độ ion âm cao bất thường. Ông không chỉ nhìn thấy những ngọn núi và dòng sông, mà còn cảm nhận được "khí" của chúng như một dòng chảy năng lượng, một hệ thống tuần hoàn phức tạp của tự nhiên đang tương tác với môi trường nhân tạo. Đối với tôi, điều đó giống như việc cha đang cố gắng giải mã một mật mã vĩ đại của Trái Đất, biến những khái niệm trừu tượng thành những phương trình vật lý cụ thể.
Càng đọc sâu, tôi càng nhận ra một sự thật đau lòng: tôi đã quá vội vàng kết luận về cha mình. Sự khinh thường của tuổi trẻ, niềm kiêu hãnh của một kiến trúc sư hiện đại, đã che mờ tầm nhìn của tôi trước một công trình trí tuệ phi thường. Cái gọi là "phong thủy" trong mắt cha tôi không phải là một tập hợp các quy tắc bất di bất dịch, mà là một phương pháp tiếp cận để tối ưu hóa sự hài hòa giữa con người và môi trường, dựa trên những nguyên lý khoa học sâu sắc và đa chiều.
Tôi lật đến một trang giấy đã mòn vẹt, nơi cha tôi phác thảo một hệ thống đường ống thoát nước mưa phức tạp, được thiết kế để dẫn dòng chảy theo một mô hình đặc biệt. Bên cạnh đó, ông ghi chú: "Dòng chảy tự nhiên, khi được mô phỏng theo đúng tỉ lệ và phương vị, sẽ tạo ra một lực đẩy đủ để dịch chuyển khối kiến trúc tưởng chừng bất động, một nguyên lý thủy động học mà tôi đã bỏ qua bấy lâu. Chính sự suy luận chặt chẽ từ những ghi chú này đã dẫn tôi đến một điểm tiếp xúc ẩn mình trên bức tường đá, nơi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →