🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi lật từng trang của cuốn sổ cũ, cảm giác như đang lần mò vào một mê cung không chỉ của những con chữ mà còn của cả một thế giới tư duy. Những gì cha ghi lại không phải là những tiên đoán vu vơ hay lời bói toán mơ hồ như tôi vẫn tưởng. Thay vào đó, chúng là những biểu đồ phức tạp về sự phân bố mật độ dân cư, sơ đồ dòng chảy của nước ngầm, và cả những phân tích về hướng gió, ánh sáng mặt trời phản chiếu trên các bề mặt kiến trúc. Ông đã biến những khái niệm mà tôi từng gạt bỏ là "mê tín" thành một loại khoa học pháp y đầy tỉ mỉ, dựa trên những quan sát có hệ thống và dữ liệu cụ thể.

Tôi chợt nhận ra, bản thân mình đã quá vội vàng kết luận về con người ông. Suốt những năm tháng tuổi trẻ, tôi luôn nhìn cha qua lăng kính của sự đối lập, của một người cha cố gắng áp đặt những giá trị mà tôi cho là lỗi thời. Nhưng giờ đây, trong căn phòng đầy bụi thời gian này, tôi thấy một nhà nghiên cứu nghiêm túc, một người đàn ông dành cả đời để giải mã những quy luật vô hình mà ông tin rằng đang vận hành thế giới. Cảm giác chua chát dâng lên, hòa lẫn với một nỗi buồn khó tả, như thể tôi vừa đánh mất một phần quan trọng của ông ngay cả khi ông vẫn còn sống.

Càng đọc sâu, tôi càng phát hiện ra những ghi chép đặc biệt, những trang giấy được gấp lại một cách cẩn thận. Đó là những quan sát về tôi, về một Trần Thiên Long thuở ấu thơ. Cha tôi đã ghi lại cách tôi thường hay ngồi thẫn thờ trước những công trình xây dựng dở dang, hay cách tôi có thể cảm nhận được sự "nặng nề" của một căn phòng hay sự "thanh thoát" của một không gian khác. Ông gọi đó là "linh giác kiến trúc", một khả năng đặc biệt mà ông tin rằng tôi đã thừa hưởng từ dòng họ, một sự nhạy cảm với những "dòng chảy" vô hình của môi trường.

Những dòng chữ ấy vẽ nên một hình ảnh người cha khác hẳn với sự nghiêm khắc mà tôi từng biết. Ông không chỉ là một kiến trúc sư phong thủy huyền bí, mà còn là một người cha âm thầm theo dõi, trân trọng và tin tưởng vào những điều đặc biệt ở con trai mình. Một cảm giác dịu dàng, gần như là tiếc nuối, len lỏi qua tôi. Có lẽ, những gì tôi gọi là "mê tín" của cha, trong mắt ông, chỉ là một cách để giải thích và định danh những năng lực mà ông thấy được ở tôi, một nỗ lực để kết nối và truyền đạt mà tôi đã cố tình bỏ qua.

Với tư duy của một kiến trúc sư hiện đại, tôi cố gắng tìm kiếm một cách giải thích lý tính cho những "linh giác" mà cha tôi đã ghi nhận. Liệu có phải đó là sự nhấu cảm với vi khí hậu, với sự cộng hưởng của vật liệu, hay thậm chí là những rung động địa chất mà mắt thường không thể thấy? Cha tôi không chỉ dừng lại ở những quan sát định tính. Ông đã vẽ nên những sơ đồ chi tiết, so sánh cảm nhận của tôi với những thay đổi về trường địa từ, về hướng nước ngầm, hay thậm chí là về mật độ ion trong không khí.

Đó không còn là phong thủy theo cách hiểu thông thường, mà là một lĩnh vực nghiên cứu liên ngành, giao thoa giữa địa chất, khí tượng, kiến trúc và cả tâm lý học môi trường, một lĩnh vực mà cha tôi đã dành cả đời để khai phá.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →