Tôi đứng lặng trước tấm bản đồ trải rộng, ánh đèn lờ mờ từ chiếc bàn làm việc cũ kỹ hắt lên những đường nét phức tạp, tựa như một mạng lưới sinh học của một thực thể sống. Cảm giác hối tiếc vẫn còn vương vấn, một vết cắn nhẹ vào lương tâm, nhưng giờ đây nó đã được bao bọc bởi một sự tò mò mạnh mẽ, một khao khát được thấu hiểu. Tôi đã từng nhìn nhận những biểu tượng này như những ký hiệu của một niềm tin cổ hủ, một sự lạc hậu không đáng để một kiến trúc sư hiện đại như tôi bận tâm. Giờ đây, chúng hiện ra như những biểu đồ vector của lực, những phân tích địa hình chi tiết, những dự báo về dòng chảy năng lượng mà cha tôi đã dành cả đời để giải mã.
Tôi nhẹ nhàng lướt ngón tay qua những đường cong uốn lượn, những chấm phá đỏ và xanh, những ký hiệu mà trước đây tôi chỉ đơn thuần cho là những nét vẽ trang trí vô nghĩa. Mỗi đường nét, mỗi ký hiệu đều mang một mật độ thông tin đáng kinh ngạc, như thể cha tôi đã nén cả một công trình nghiên cứu địa chất và khí tượng vào từng nét bút. Tôi nhận ra đây không phải là những hình vẽ ngẫu nhiên, mà là một hệ thống ký hiệu quy ước, một ngôn ngữ chuyên biệt được phát triển để mô tả những quy luật vận động của tự nhiên và ảnh hưởng của chúng lên môi trường sống của con người. Nó không khác gì các biểu đồ kỹ thuật phức tạp trong ngành xây dựng, nhưng với một tầm nhìn vĩ mô hơn, bao quát hơn, vượt ra ngoài phạm vi một công trình riêng lẻ.
Tôi di chuyển đến giá sách chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ngả màu thời gian, gáy sách sờn rách. Không có những tựa đề hoa mỹ hay thần bí như tôi từng tưởng tượng. Thay vào đó là những tập bản đồ địa chất Việt Nam, các nghiên cứu về thủy văn, khảo sát địa hình, thậm chí cả những cuốn sách về kiến trúc truyền thống và quy hoạch đô thị cổ. Bên cạnh đó là những chồng sổ tay ghi chép chi chít, với những dòng chữ viết tay ngay ngắn của cha, cùng với những sơ đồ, biểu đồ được vẽ rất tỉ mỉ. Đây không phải là bộ sưu tập của một người theo đuổi mê tín dị đoan, mà là một thư viện nghiên cứu chuyên sâu, một kho tàng tri thức được xây dựng dựa trên sự quan sát và phân tích khoa học.
Tôi cầm lên một cuốn sổ tay bìa da đã bạc màu, trang đầu tiên ghi dòng chữ "Ghi chép về Long Mạch – Từ góc nhìn kiến trúc và địa lý học". Tôi mở ra, lật từng trang, và rồi một thế giới mới dần mở ra trước mắt. Cha tôi giải thích khái niệm Long Mạch không phải là một con rồng thần thoại ẩn mình dưới lòng đất, mà là một chuỗi các yếu tố địa hình và địa chất tạo nên một luồng năng lượng, một dòng chảy sinh khí. Ông mô tả nó như một mạch máu của thành phố, nơi những ngọn núi là "xương sống", những con sông là "huyết quản", và những đồng bằng là "cơ bắp". Sự phân tích này không hề mơ hồ; nó dựa trên nguyên lý về dòng chảy năng lượng từ trường của Trái Đất, về sự luân chuyển của nước và không khí, về cấu trúc địa tầng và ảnh hưởng của chúng đến môi trường sống.
Cha tôi đã viết, "Phong thủy, xét cho cùng, là một hệ thống quy hoạch môi trường bền vững, một khoa học pháp y về kiến trúc cảnh quan. Nó không phải là dự đoán tương lai, mà là tối ưu hóa hiện tại thông qua việc điều chỉnh các yếu tố tự nhiên và nhân tạo để tạo ra một không gian sống hài hòa, tăng cường sức khỏe và thịnh vượng." Đọc những dòng này, tôi cảm thấy như một bức tường định kiến trong lòng mình đang sụp đổ. Những gì tôi từng coi là "mê tín" hóa ra lại là một tri thức cổ xưa, được xây dựng trên nền tảng của quan sát thực nghiệm và suy luận logic, một phương pháp tư duy mà ngành kiến trúc hiện đại vẫn đang nỗ lực tái khám phá.
Tôi tiếp tục lật trang, và những dòng chữ của cha tôi trở nên sâu sắc hơn, thấm đẫm sự chiêm nghiệm. Ông không chỉ phân tích Long Mạch ở cấp độ địa lý, mà còn ở cấp độ vi mô của từng ngôi nhà, từng khu vườn. Ông viết về cách bố trí cửa sổ để đón khí lành, cách chọn ...cách chọn vật liệu, màu sắc hay thậm chí là hình dáng đồ vật sao cho phù hợp với dòng chảy năng lượng tự nhiên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →