🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi cầm cuốn sổ da cũ kỹ, bìa đã sờn rách, như thể đang chạm vào một di vật từ quá khứ xa xôi, một mảnh ghép còn sót lại của một con tàu đắm giữa đại dương thời gian. Nó không phải là nhật ký theo nghĩa thông thường, ghi chép những cảm xúc hay sự kiện đời tư, mà là một bản ghi chép công phu, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Mỗi trang giấy ố vàng đều chứa đựng những nét chữ ngay ngắn, cẩn trọng của ba tôi, tựa như những bản vẽ kỹ thuật được phác thảo bằng tâm huyết của một kiến trúc sư, nhưng thay vì đường nét của bê tông và thép, chúng là những đường nét của năng lượng và địa khí.

Những trang đầu tiên mở ra không phải là những dòng tâm sự, mà là các bản phác thảo chi tiết về địa hình, sơ đồ dòng chảy của những con sông ngầm, hướng gió theo mùa, và thậm chí là mật độ dân cư của từng khu vực. Ba tôi đã ghi chú cẩn thận về những biến đổi của cảnh quan đô thị qua từng thập kỷ, từ những ngôi làng cổ xưa đến các khu đô thị hiện đại mọc lên như nấm. Ông không chỉ vẽ bản đồ, ông còn phân tích, so sánh, đưa ra những giả thuyết về mối tương quan giữa sự phát triển của thành phố và những gì ông gọi là "khí mạch" của đất đai. Tôi nhận ra đây là một hệ thống kiến thức phức tạp, một cơ chế sinh thái đô thị mà tôi, với tư cách là một kiến trúc sư được đào tạo bài bản, lại chưa từng tiếp cận theo góc độ này.

Trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, tôi luôn xem phong thủy của ba là một dạng mê tín dị đoan, một tập hợp các quy tắc cổ hủ không có căn cứ khoa học, xa rời với những nguyên tắc thiết kế hiện đại mà tôi được học. Tôi từng tin rằng tất cả đều có thể được giải thích bằng toán học, vật lý, và các nguyên lý kỹ thuật vững chắc. Nhưng khi đọc những ghi chép này, tôi thấy một sự khác biệt: ba tôi không chỉ chấp nhận các tín điều mà còn nỗ lực phân tích chúng dưới một lăng kính hoàn toàn logic. Ông đặt câu hỏi, ông kiểm chứng, ông tìm kiếm những mối liên hệ nhân quả giống như một nhà khoa học đang giải phẫu một hiện tượng tự nhiên phức tạp. Đây không phải là bói toán, đây là một dạng khảo sát địa lý và môi trường, được thể hiện qua ngôn ngữ của một thời đại khác.

Các khái niệm như "long mạch", "huyệt vị", "khí trường" được ba tôi định nghĩa lại không phải như những thực thể siêu nhiên, mà như những dòng năng lượng vô hình, những điểm hội tụ của các yếu tố địa chất, thủy văn, và thậm chí là từ trường của Trái Đất. Ông giải thích rằng thành phố, giống như một cơ thể sống, có những huyết mạch riêng, những điểm huyệt vị quan trọng nơi năng lượng tích tụ hoặc phân tán. Việc can thiệp vào những điểm này, dù là xây dựng một tòa nhà chọc trời hay san lấp một con kênh, đều có thể gây ra những phản ứng dây chuyền, ảnh hưởng đến sự cân bằng tổng thể của đô thị. Những lời giải thích này, được viết bằng một giọng văn hàn lâm và chặt chẽ, bắt đầu làm lung lay những định kiến cố hữu trong tôi.

Tôi lật đến một trang đặc biệt, nơi ba tôi vẽ một bản đồ thành phố với nhiều đường nét phức tạp hơn, có những đường cong uốn lượn như rồng bay, những điểm chấm phá đỏ đen xen kẽ. Kế bên là những đoạn văn phân tích chi tiết về sự phân bố của "khí mạch" trên toàn thành phố. Ông đã vẽ nên một mạng lưới năng lượng vô hình, tựa như hệ thống thần kinh của một sinh vật khổng lồ, nơi mỗi ngã tư, mỗi con sông, mỗi ngọn đồi đều đóng vai trò là một nút giao hoặc một điểm truyền dẫn. Khi tôi nhìn vào bản đồ này, tôi không còn thấy những đường nét mê tín nữa, mà là một sơ đồ quy hoạch đô thị vô cùng phức tạp, một mô hình dự báo sinh thái mà chỉ những người có tầm nhìn sâu sắc và khả năng phân tích đa chiều mới có thể xây dựng.

Nỗi đau mất cha vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị trộn lẫn với một cảm giác hối tiếc sâu sắc. Tôi đã quá vội vàng phán xét, quá cứng nhắc trong suy nghĩ của mình, để rồi bỏ lỡ cơ hội được học hỏi từ cha, người duy nhất có thể giải mã trọn vẹn từng lớp ý nghĩa ẩn sâu trong những đường nét này.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →