🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tiếng "cạch" khô khốc vang lên tựa hồ như một lời mời gọi, kéo tôi ra khỏi sự ngờ vực cố hữu. Bức tường gỗ lùi vào, không phải bằng sự trượt ngang thông thường của một cánh cửa, mà là một chuyển động phức tạp, chậm rãi, hé lộ một khe cửa hẹp, tối om. Ánh sáng vàng vọt từ hành lang như một dòng sông nhỏ chảy vào, cố gắng xua đi màn đêm đặc quánh bên trong nhưng dường như bất lực. Không khí nặng nề, mang theo mùi giấy cũ, gỗ mục và một thứ hương trầm phảng phất rất khó gọi tên, thứ mùi tôi đã lãng quên từ rất lâu, gắn liền với những buổi chiều ba ngồi đọc sách trong thư phòng.

Tôi do dự, một phần vì bất ngờ, một phần vì những "bí mật" mà ba tôi đã giấu kín, giờ đây lại hiện hữu một cách quá đỗi thực tế. Cảm giác vừa hoài nghi, vừa tò mò cứ thế len lỏi trong tâm trí tôi, như hai dòng nước ngầm đối kháng nhau. Tôi tựa hồ đang đứng ở một ngã ba đường, giữa thế giới thực dụng mà tôi theo đuổi và một lĩnh vực huyền hoặc mà tôi luôn bài xích, nhưng giờ đây lại đang hé mở trước mắt.

Bên trong, một dáng người mảnh khảnh đang đứng giữa căn phòng, tĩnh lặng như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch, ánh mắt hướng về phía tôi. Đó là Bảo Châu, cô gái mà ba tôi từng giới thiệu là "học trò của ba", người mà tôi chỉ gặp đôi lần thoáng qua trong những dịp lễ tết hiếm hoi tôi về nhà. Cô ấy mặc bộ đồ tối màu, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, và dù không nói một lời, sự hiện diện của cô ấy đã nói lên nhiều điều. Có vẻ như cô đã chờ đợi tôi, hoặc ít nhất là chờ đợi khoảnh khắc cánh cửa này được mở ra.

"Anh Long," giọng cô trầm ấm, mang một chút u hoài, "cuối cùng anh cũng tìm thấy nó." Câu nói không chứa đựng sự ngạc nhiên, chỉ là một sự xác nhận, như thể cô đã biết trước tất cả những gì sẽ xảy ra. Sự điềm tĩnh của cô ấy trong một hoàn cảnh phi thường như vậy khiến tôi càng thêm bối rối, nhưng cũng phần nào xoa dịu sự căng thẳng đang dâng trào trong tôi. Tôi bước vào, ánh mắt quét qua căn phòng, cố gắng nắm bắt từng chi tiết nhỏ nhất.

Căn phòng không lớn, nhưng được tận dụng tối đa không gian. Hàng trăm cuốn sách, từ những quyển bìa cứng cổ kính đến những tập tài liệu được đóng gáy cẩn thận, lấp đầy mọi bức tường, xếp chồng lên nhau như những vách núi tri thức. Trên một chiếc bàn lớn đặt giữa phòng là hàng loạt bản đồ thành phố cũ và mới, được ghim, đánh dấu bằng những ký hiệu phức tạp, tựa như một bức tranh chiến lược đang chờ được giải mã. Tôi nhận ra những ký hiệu đó, chúng quá quen thuộc, dù tôi chưa từng học qua. Đó là những biểu tượng của phong thủy, của ngũ hành, bát quái, những thứ mà tôi từng cho là vô nghĩa.

Ánh mắt tôi dừng lại ở một tấm bản đồ lớn, chi tiết đến từng con hẻm, từng tòa nhà, được trải phẳng trên mặt bàn. Trên đó, một điểm đỏ chói lọi nổi bật, đánh dấu vị trí của Tập đoàn Đông Á BĐS – một trong những tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố. Kế bên điểm đỏ ấy, bằng nét chữ viết tay của ba tôi, là một dòng ghi chú ngắn gọn nhưng đầy ám ảnh: "Không được để hoàn thành." Sự kết nối giữa tập đoàn hùng mạnh và những bí ẩn của ba tôi bắt đầu hiện ra, dù còn rất mơ hồ.

Cạnh tấm bản đồ là một cuốn sổ da cũ kỹ, bìa đã sờn rách, được đặt cẩn thận. Tôi cầm lên, lật mở những trang giấy ố vàng. Đó là nhật ký của ba tôi, nhưng không phải nhật ký theo nghĩa thông thường, ghi chép những cảm xúc hay sự kiện cá nhân đơn thuần.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →