Cơn mưa phùn rả rích tựa như những giọt lệ trời, gột rửa đi màu của cuộc đời nhưng không thể xoa dịu được nỗi đau trong lòng tôi. Tang lễ đã kết thúc, nhưng mùi hương trầm và không khí ảm đạm vẫn đeo bám lấy căn nhà cũ kỹ, nơi tôi từng lớn lên và cũng là nơi tôi đã rời bỏ ba năm về trước. Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn những bức tường bạc màu, cảm giác xa lạ xâm chiếm lấy từng giác quan, một sự xa lạ mà chính tôi đã kiến tạo nên bằng sự chối bỏ.
Ba tôi, Trần Minh, một kiến trúc sư phong thủy lừng danh, đã ra đi đột ngột. Chẩn đoán chính thức là đột quỵ, một cái kết nghiệt ngã cho một cuộc đời gắn liền với những dòng năng lượng vô hình của đất trời. Tôi, Trần Thiên Long, một kiến trúc sư hiện đại, luôn coi nghề của ba là "mê tín dị đoan", một tàn dư của quá khứ lạc hậu mà tôi đã nỗ lực thoát ly. Giờ đây, đứng trong ngôi nhà này, tôi chỉ cảm nhận được một khoảng trống vô định, một sự hối tiếc gặm nhấm tâm can về những lời chưa nói, những cái ôm chưa trao.
Bảo Châu, trợ lý của ba, lặng lẽ đặt một tách trà nóng lên bàn. Cô ấy vẫn vậy, trầm tĩnh và tinh tế, tựa như một phần bất biến của ngôi nhà này, một trụ cột thầm lặng đã hỗ trợ ba tôi qua bao năm tháng. Ánh mắt cô ấy, dẫu mang nét u buồn, vẫn giữ được vẻ kiên định, một sự kiên định mà tôi, trong sự hỗn loạn cảm xúc, không thể nào tìm thấy được. Cô ấy đã ở đây, chăm sóc ba tôi cho đến hơi thở cuối cùng, một sự tận tụy mà tôi đã không thể hiện.
"Chú Long dặn, sau khi chú đi, căn phòng bí mật phải được mở." Giọng Bảo Châu nhỏ nhẹ, phá vỡ sự im lặng nặng nề, nhưng lại khơi lên trong tôi một sự ngạc nhiên. Căn phòng bí mật? Tôi sống ở đây hai mươi lăm năm, chưa từng nghe nói về nó. Cô ấy đưa cho tôi một chùm chìa khóa cũ kỹ, nhưng ánh mắt lại như muốn nói rằng chìa khóa vật lý chưa hẳn là câu trả lời.
Theo sự chỉ dẫn của Bảo Châu, tôi đến cuối hành lang dài, nơi một bức tường gỗ sẫm màu ẩn mình. Không có tay nắm, không có ổ khóa lộ liễu. Tôi thử từng chiếc chìa khóa trong chùm, nghe tiếng kim loại cọ xát vô vọng, mỗi lần thất bại là một lần sự hoài nghi của tôi về những "bí mật" của ba lại tăng lên. Nhưng rồi, một cách vô thức, tôi đặt tay lên một điểm lõm trên tường, cảm nhận cấu trúc gỗ theo bản năng kiến trúc sư. Tôi di chuyển ngón tay, vẽ một đường cong quen thuộc, một họa tiết trang trí mà tôi từng thấy đâu đó trong những cuốn sách kiến trúc cổ của ba.
Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, âm thanh tựa như tiếng xương cốt cựa quậy, khiến tôi giật mình. Bức tường gỗ lùi vào trong, hé lộ một khe cửa hẹp, tối om. Ánh sáng từ hành lang chỉ đủ để phơi bày một phần nhỏ của cơ chế ẩn giấu, nơi bức tường gỗ không trượt ngang đơn thuần.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →