🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

“Cha con chưa bao giờ dạy cháu bằng sách vở, Thiên Long,” cụ Kiệt nói, giọng cụ trầm ấm như tiếng gió luồn qua khe núi. “Ông ấy dạy bằng cảm nhận, bằng sự tĩnh lặng và bằng cách lắng nghe những gì vô hình. Cháu không thể đọc được dòng chảy của đất trời trên giấy, cũng như cháu không thể hiểu một bản nhạc chỉ bằng cách nhìn vào các nốt trên khuông. Cháu phải nghe, phải cảm, phải để nó thấm vào da thịt mình.”

Tôi im lặng, để những lời cụ Kiệt từ từ ngấm vào tâm trí. Một phần trong tôi, kiến trúc sư với tư duy logic được rèn giũa qua từng bản vẽ và công thức, vẫn còn kháng cự. Tôi tìm kiếm một phương pháp, một quy trình có thể tái tạo, một bộ dữ liệu có thể phân tích. Nhưng cụ Kiệt, với ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ, lại mời gọi tôi vào một thế giới mà những con số và lý thuyết dường như trở nên vô nghĩa.

“Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, thưa cụ?” Tôi hỏi, giọng nói mang theo sự lưỡng lự nhưng không kém phần tò mò. Tôi chấp nhận rằng mình đang bước vào một cuộc hành trình xa lạ, một loại kiến thức mà tôi chưa từng hình dung có thể tồn tại bên ngoài phạm trù của những điều ‘mê tín’.

Cụ Kiệt chỉ mỉm cười hiền hậu, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như thể cụ đã nhìn thấy trước con đường mà tôi sẽ đi. “Không có nơi bắt đầu cụ thể, Thiên Long. Chúng ta sẽ đi. Và chúng ta sẽ đứng. Cháu sẽ lắng nghe. Chỉ vậy thôi.”

Và thế là, những ngày sau đó, cuộc sống của tôi biến đổi hoàn toàn. Không còn những bản vẽ phức tạp hay những cuộc họp căng thẳng, thay vào đó là những buổi sáng sớm cùng cụ Kiệt, lang thang qua những con phố cổ kính, dừng lại giữa những công viên xanh mát, hay đứng lặng lẽ bên bờ sông lộng gió. Cụ không nói nhiều, chỉ đôi khi đưa ra một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, như một tiếng chuông gió khẽ lay.

“Hãy cảm nhận mặt đất dưới chân cháu, Thiên Long. Có phải nó cứng nhắc như bê tông, hay còn giữ lại một chút mềm mại của đất đai đã bị che lấp? Dòng nước ngầm bên dưới, cháu có nghe thấy tiếng rì rầm của nó, như nhịp đập của một trái tim ẩn mình?”

Ban đầu, tôi chẳng cảm thấy gì ngoài sự mỏi chân và tâm trí đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp. Tôi cố gắng áp dụng tư duy kiến trúc, phân tích cấu trúc đô thị, hướng gió và hệ thống thoát nước, những nguyên lý cơ bản tôi đã được đào tạo để thấu hiểu về sự vận hành phức tạp của một thành phố.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →