🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi mở mắt, ánh nhìn chạm phải đôi mắt tĩnh tại của cụ ông. Câu hỏi của cụ như một làn sóng nhẹ, làm rung động mặt hồ ký ức vẫn còn gợn sóng về cha tôi. Một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ len lỏi, như thể tôi đang đối diện với một phần quá khứ mà tôi từng cố tình né tránh, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng đến vậy.

“Con đang tìm kiếm điều mà cha con đã tìm,” cụ lặp lại, giọng nói trầm ấm, đầy nội lực, không chút vội vã. “Đó là một hành trình dài, Thiên Long, một hành trình không có bản đồ hay la bàn thông thường. Cha con đã dành cả đời để đọc những dòng chảy vô hình, để giải mã những thông điệp mà đất trời gửi gắm.” Cụ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, một cái chạm mang theo sức nặng của thời gian và sự thấu hiểu.

Tôi hít thở sâu, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí. “Cháu… cháu không biết cha cháu đã tìm kiếm điều gì, thưa cụ,” tôi thành thật nói, đôi mắt vẫn còn vương vấn sự hoài nghi. "Cháu chỉ biết rằng ông ấy đã cố gắng truyền dạy cho cháu điều mà cháu luôn coi là mê tín, những điều mà cháu, với tư cách là một kiến trúc sư, không thể chấp nhận bằng logic và khoa học." Tôi vẫn giữ vững lập trường của mình, dù trong lòng đã có những kẽ hở đầu tiên.

Cụ Kiệt mỉm cười hiền từ, nụ cười ấy như làn nước ấm xua tan đi sự lạnh lẽo của những định kiến. “Logic và khoa học, đúng vậy. Nhưng Thiên Long này, đôi khi khoa học chỉ là ngôn ngữ khác để diễn giải những hiện tượng mà chúng ta chưa thể định nghĩa. Cha con, ông ấy là một nhà khoa học của những dòng chảy năng lượng, một kiến trúc sư của những cấu trúc vô hình. Ông ấy đã nhìn thấy một hệ thống phức tạp, một dạng thức của tội phạm có tổ chức đang đe dọa sự cân bằng này, một âm mưu chính trị ngầm mà ít ai nhận ra, chỉ bằng cách phân tích những dữ liệu mà người khác gọi là ‘mê tín’.”

Những lời của cụ như một tia chớp xé toang màn đêm trong đầu tôi. Khoa học của những dòng chảy năng lượng? Kiến trúc sư của những cấu trúc vô hình? Nghe có vẻ điên rồ, nhưng lại kích thích sự tò mò của tôi, một kiến trúc sư vốn luôn tìm kiếm những cấu trúc và nguyên lý ẩn giấu. Nếu có thể giải thích phong thủy bằng cách này, có lẽ tôi đã sai lầm khi gạt bỏ nó quá sớm.

“Vậy, làm sao cháu có thể… cảm nhận được những dòng chảy đó, thưa cụ?” Tôi hỏi, giọng nói pha lẫn sự hứng thú và một chút miễn cưỡng. Tôi tự hỏi liệu mình có đang bước vào một thế giới mà lý trí của tôi chưa thể chạm tới, hay chỉ đơn giản là học cách "đọc" một loại dữ liệu mới.

Cụ Kiệt khẽ gật đầu, ánh mắt cụ lấp lánh như những vì sao xa xăm. “Không phải bằng sách vở, Thiên Long. Cha con chưa bao giờ dạy cháu bằng sách vở, Thiên Long,” cụ Kiệt nói, giọng cụ trầm ấm như tiếng gió luồn qua khe núi.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →