Tôi đứng bất động trước bản đồ, ánh mắt ghim chặt vào trụ sở Tập Đoàn Đông Á BĐS, một chấm đỏ kiêu hãnh trên tấm da thuộc cũ kỹ. Không còn là một chấm đơn thuần, nó hiện lên như một khối u ác tính, một điểm neo chết chóc trong mạng lưới huyết mạch của thành phố. Bản chép tay của cha tôi, với những dòng chữ chi chít và sơ đồ phức tạp, đã hé mở một bức màn ghê rợn, biến những khái niệm tưởng chừng như siêu hình thành một kế hoạch phá hoại có hệ thống, một tội phạm có tổ chức được che đậy dưới vỏ bọc phát triển đô thị. Cái chết của cha không phải là một tai nạn, mà là một minh chứng bi thương cho một âm mưu chính trị thâm độc, một sự hy sinh vô nghĩa trong cuộc chiến mà ông đơn độc chống lại.
Từng hơi thở của tôi nặng trĩu, không khí trong căn phòng bí mật dường như đặc quánh lại bởi sự thật phũ phàng. Tôi đã từng nhìn cha với ánh mắt của một kiến trúc sư hiện đại, cho rằng những nghiên cứu về phong thủy của ông chỉ là những trò mê tín dị đoan, những tàn dư của một quá khứ lạc hậu. Giờ đây, mỗi nét vẽ, mỗi ký hiệu trên bản đồ này đều tỏa ra một sự uyên bác đến kinh ngạc, như thể cha đã nhìn thấy những dòng chảy năng lượng vô hình của đô thị bằng một giác quan thứ sáu, hoặc một công cụ khoa học mà tôi chưa từng biết đến. Sự tiếc nuối và một nỗi ân hận thầm kín dâng lên trong tôi, mềm mại và đau đớn như một vết thương mới.
Tôi nhớ lại những buổi chiều ngồi cạnh cha, ông tỉ mỉ giải thích về cách "khí" vận hành trong môi trường, cách những con đường, dòng sông, hay thậm chí là hướng gió có thể ảnh hưởng đến cuộc sống con người và sự phát triển của một vùng đất. Lúc đó, tôi chỉ coi đó là những lý thuyết mơ hồ, thiếu bằng chứng thực nghiệm. Nhưng giờ đây, với tư duy của một kiến trúc sư được đào tạo bài bản, tôi bắt đầu nhận ra những điều cha nói không phải là ma thuật, mà là một dạng khoa học pháp y về môi trường, một hệ thống kiến thức phức tạp về mối tương quan giữa con người, kiến trúc và địa hình tự nhiên. Ông đã nghiên cứu về "dòng chảy" của đô thị, không phải dưới góc độ tâm linh, mà dưới góc độ của một hệ sinh thái kiến trúc khổng lồ.
Căn phòng này, vốn là biểu tượng cho sự khép kín của cha, giờ lại trở thành nơi tôi tìm thấy sự kết nối sâu sắc nhất với ông. Mùi giấy cũ, mực khô và cả hương trầm thoang thoảng còn vương lại dường như kể một câu chuyện về sự tận tụy, về một trí tuệ đã cống hiến cả đời mình cho một lĩnh vực bị nhiều người hiểu lầm. Tôi lướt tay qua những trang bản thảo, những con chữ viết tay của cha như những sợi chỉ vô hình, chậm rãi dệt nên một tấm thảm tri thức khổng lồ. Cha không chỉ là một nhà phong thủy, mà là một nhà quy hoạch đô thị tiên phong, một nhà sinh thái học đã nhìn thấy trước những hậu quả khôn lường của sự can thiệp thô bạo vào tự nhiên.
Tôi hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù nỗi đau mất cha vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được bao bọc bởi một lớp vỏ mới của sự thấu hiểu và lòng kính trọng. Tôi nhìn bản đồ một lần nữa, không còn chỉ thấy những đường nét địa lý, mà thấy những mạch đập của sự sống, những dòng năng lượng đang lưu chuyển. Trụ sở Đông Á BĐS, với thiết kế hoành tráng và vị trí đắc địa mà tôi từng ngưỡng mộ, giờ đây hiện ra như một lưỡi dao sắc bén được cắm vào chính trái tim của thành phố, cắt đứt những dòng chảy quan trọng, tạo ra sự tắc nghẽn và biến động. Việc cha gọi đó là Việc cha gọi đó là một sự vi phạm nghiêm trọng vào nguyên lý tương tác năng lượng, một lời cảnh báo thầm lặng về hậu quả khôn lường của sự kiêu ngạo con người, giờ đây đã trở thành gánh nặng không thể trốn tránh đối với tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →