Cảm giác hối tiếc vẫn còn vương vấn, nhưng nó không còn là một dòng lũ hung dữ nhấn chìm tôi, mà đã biến thành một dòng suối ngầm, lặng lẽ tưới mát những hạt mầm thấu hiểu trong tâm hồn. Tôi nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng gột rửa đi những định kiến đã bám víu dai dẳng như địa y trên vách đá. Giờ đây, đứng giữa di sản của cha, tôi không còn là kiến trúc sư Trần Thiên Long kiêu hãnh với lý thuyết hiện đại, mà chỉ là một đứa con trai đang tìm kiếm sự thật, từng bước chạm vào thế giới quan mà cha đã cất công xây dựng.
Tôi mở mắt, nhìn quanh căn phòng bí mật, nơi mỗi cuốn sách, mỗi nét vẽ trên bản đồ đều là một mảnh ghép của tư duy ông. Cha tôi không đơn thuần là một người tin vào "mê tín", ông là một nhà quan sát, một nhà phân tích với tầm nhìn vượt xa những gì tôi từng chấp nhận. Các nguyên lý phong thủy, dưới ánh sáng mà ông đã soi rọi, không phải là lời nguyền hay phép thuật, mà là một hệ thống kiến thức phức tạp về sự tương tác giữa môi trường tự nhiên và năng lượng kiến tạo, một dạng khoa học pháp y của cảnh quan.
Tôi bắt đầu với cuốn nhật ký, không phải từ đầu, mà từ những trang cuối, nơi những nét chữ trở nên vội vã và chứa đựng một sự khẩn cấp lạ thường. Cha đã ghi lại những quan sát của mình về các "dòng chảy năng lượng" trong thành phố, những mạch ngầm vô hình mà ông tin rằng chi phối sự thịnh suy của đô thị. Ông mô tả chúng như những con sông vô hình, uốn lượn qua các cấu trúc địa lý và nhân tạo, ảnh hưởng đến mọi khía cạnh của cuộc sống.
Đối với một kiến trúc sư, khái niệm về "dòng chảy" không hề xa lạ; chúng tôi nghiên cứu dòng khí, dòng nước, dòng giao thông để tối ưu hóa không gian và chức năng. Nhưng "dòng chảy năng lượng" lại là một khái niệm mới mẻ, đòi hỏi một sự chuyển dịch trong tư duy, một cách nhìn nhận khác về sự tương tác giữa con người và môi trường. Cha tôi đã phát triển nó thành một hệ thống phân tích chặt chẽ, một dạng khí tượng học của kiến trúc.
Tôi lật đến một trang có vẽ sơ đồ chi tiết về một khu vực trung tâm thành phố, với những đường nét màu đỏ và xanh lá cây đan xen nhau, tựa như hệ thống huyết mạch của một sinh vật khổng lồ. Kèm theo là những ghi chú tỉ mỉ về cao độ địa hình, hướng gió chủ đạo, vị trí các công trình lớn và thậm chí cả lịch sử phát triển đô thị qua từng giai đoạn. Ông đã biến cả thành phố thành một mô hình động, nơi mỗi thay đổi đều tạo ra một phản ứng dây chuyền.
Tôi nhận ra rằng, những bản đồ và ghi chép này không phải là sự mê tín dị đoan, mà là một nỗ lực phi thường để định lượng và hệ thống hóa một lĩnh vực kiến thức mà khoa học hiện đại vẫn chưa hoàn toàn giải mã. Cha tôi đã dùng chính phương pháp nghiên cứu mà tôi hằng tôn sùng để chứng minh sự tồn tại của những nguyên lý tưởng chừng như siêu nhiên. Ông đã là một nhà khoa học ẩn mình, một nhà nghiên cứu tiên phong.
Một dòng chữ nhỏ ở cuối trang thu hút sự chú ý của tôi: "Khi dòng chảy bị tắc nghẽn, sinh khí sẽ suy yếu. Khi dòng chảy bị đảo ngược, Tử Địa sẽ hình thành." Đây là một lời cảnh báo, không chỉ về một nguy cơ tiềm tàng, mà còn về một hành vi phá hoại có chủ đích, một tội phạm có tổ chức mang tầm vóc lớn. Sự thật về cái chết của cha, mà tôi từng cho là một tai nạn, giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết, như một phần của âm mưu chính trị nào đó.
Tôi ngước nhìn bản đồ tổng thể treo trên tường, đôi mắt dừng lại ở điểm đánh dấu đỏ mà tôi đã thấy trước đó – trụ sở Tập Đoàn Đông Á BĐS. Nó không chỉ là một công trình, mà còn là một điểm nút quan trọng trong mạng lưới "dòng chảy" của thành phố. Bản đồ này, cùng với những ghi chú dày đặc tôi đã thu thập, đã phơi bày một cách khoa học và lạnh lùng vai trò trung tâm của nó trong cơ chế hình thành Tử Địa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →