TIÊU ĐỀ: Gánh Nặng Của Dòng Chảy
Cảm giác trơ trọi và bàng hoàng vẫn còn hiện hữu, bủa vây lấy tôi như một lớp sương lạnh lẽo giữa căn phòng vốn dĩ thân thuộc. Cuốn nhật ký của cha, với nét chữ kiên định mà giờ đây tôi mới thấu hiểu sự cô độc ẩn chứa trong đó, nằm mở trên bàn, phơi bày những mảnh ghép mà tôi đã cố tình chối bỏ suốt nhiều năm. Cái chết của ông, từng được tôi gán cho danh nghĩa "tai nạn", giờ đây hiện rõ mồn một như một dấu chấm than rực lửa trong một bản án đã được định đoạt từ trước, một phần của một âm mưu chính trị tàn độc hơn tôi có thể tưởng tượng.
Tôi đưa tay chạm nhẹ vào trang giấy ố vàng, nơi cha tôi đã ghi chép về "năng lực đặc biệt" của một đứa trẻ Long, một khả năng cảm nhận dòng chảy năng lượng của đất trời mà tôi luôn coi là hoang đường. Cái chạm đó không chỉ là sự tiếp xúc vật lý, mà còn là một khoảnh khắc giao thoa giữa hai thế hệ, giữa niềm tin và hoài nghi, giữa một người cha kiên trì và một người con ương bướng. Nỗi đau mất mát, giờ đây không còn đơn thuần là bi kịch cá nhân, mà đã biến thành một gánh nặng trách nhiệm, một lời hiệu triệu khẩn cấp mà tôi không thể nào lảng tránh.
Tất cả những gì tôi từng coi là "mê tín dị đoan" từ cha mình – những bản đồ chi chít ký hiệu, những ghi chú về "khí", về "long mạch", về "huyệt đạo" – giờ đây hiện lên dưới ánh sáng của một lý thuyết khoa học phức tạp, một hệ thống kiến thức toàn diện về cách năng lượng địa chất tương tác với môi trường xây dựng. Cha không phải là một thầy cúng, ông là một nhà khoa học ẩn mình, một kiến trúc sư của những dòng chảy vô hình mà tôi, với tư duy thực dụng, đã hoàn toàn bỏ qua. Ông đã cố gắng mã hóa sự thật này, như một kỹ sư địa chất đang nỗ lực giải thích các chu kỳ thủy văn hay mô hình địa chấn cho một người chỉ quen với bản vẽ bê tông cốt thép.
Sự trớ trêu của định mệnh hiện rõ: chính nghề kiến trúc mà tôi đã chọn để thoát ly khỏi cái bóng của cha, để chứng minh bản thân bằng những công trình vững chắc, có thể chạm được bằng tay, giờ đây lại trở thành công cụ duy nhất để tôi tiếp cận và thấu hiểu di sản của ông. Những nguyên tắc về cân bằng, về cấu trúc, về sự hài hòa giữa con người và không gian mà tôi học được, bắt đầu hòa quyện một cách kỳ lạ với những khái niệm trừu tượng về năng lượng và dòng chảy trong phong thủy của cha. Hai thế giới tưởng chừng đối lập, bỗng chốc tìm thấy điểm chung trong một ma trận phức tạp của các mối liên hệ.
Tôi bắt đầu lục lọi kho tàng kiến thức mà cha đã để lại trong căn phòng làm việc cũ, nơi những bản vẽ kiến trúc và đồ hình phong thủy nằm chồng chất, như một ma trận phức tạp chờ đợi được giải mã.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →