TIÊU ĐỀ: Khoảnh Khắc Lắng Đọng Bên Di Sản
Tôi gục đầu xuống bàn, giữa một biển sách cổ và những bản đồ chi chít ký hiệu. Từ "mê tín" mà tôi từng gán cho cha, cho cả một hệ thống tri thức phức tạp, giờ đây tan biến như sương khói gặp nắng. Không phải là sự sụp đổ của một định kiến, mà là sự vỡ òa của một nhận thức, một khoảnh khắc giác ngộ lạnh lẽo nhưng sâu sắc, rằng những gì tôi từng phủ nhận lại chính là chìa khóa để giải mã bi kịch gia đình mình. Cha tôi không chết vì bệnh tật; ông đã bị ám sát, một vụ giết người được ngụy trang hoàn hảo dưới lớp vỏ tự nhiên, một đỉnh cao của tội phạm có tổ chức mà tôi chưa từng hình dung.
Cái cảm giác trống rỗng khi mất đi người thân, vốn đã bị tôi giấu kín dưới lớp vỏ lý trí và sự xa cách, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ. Nó không còn là nỗi đau của một đứa con trai bất hòa, mà là sự phẫn nộ của một người chứng kiến sự bất công, một người con trai muộn màng nhận ra tình yêu và trí tuệ của cha mình. Những lời răn dạy về "khí", về "long mạch", về "tử huyệt" mà tôi từng xem là vô nghĩa, giờ vang vọng trong tâm trí tôi như những lời tiên tri, những cảnh báo mà tôi đã bỏ ngoài tai.
Tôi nhớ những buổi chiều khi còn bé, cha tôi kiên nhẫn giải thích về cấu trúc của một ngọn núi, về dòng chảy của một con sông, không phải bằng những thuật ngữ huyền bí mà bằng ngôn ngữ của địa chất học, của thủy văn học, của khí tượng học. Ông vẽ những đường cong năng lượng trên bản đồ, giải thích về sự tương tác giữa địa hình và môi trường, về cách những yếu tố này ảnh hưởng đến sinh thái và, sâu xa hơn, đến sức khỏe và vận mệnh con người. Khi ấy, tôi chỉ thấy những nét vẽ nguệch ngoạc và những lời giáo huấn nặng nề, một gánh nặng của truyền thống mà tôi khao khát thoát ly.
Tôi đã chọn kiến trúc, một ngành học đề cao sự khoa học, logic và công năng, như một tuyên ngôn ngầm chống lại "mê tín" của cha. Tôi muốn xây dựng những công trình vững chắc, hữu ích, dựa trên những tính toán chính xác, chứ không phải những niềm tin vô hình. Thế nhưng, trớ trêu thay, chính cái tư duy kiến trúc đó, cái khả năng phân tích cấu trúc, nhận diện mẫu hình, và dự đoán dòng chảy, giờ đây lại là công cụ duy nhất giúp tôi thâm nhập vào thế giới của cha, để hiểu những gì ông đã cố gắng truyền dạy.
Cuốn sổ tay của cha tôi mở ra trang cuối cùng, nơi ông ghi chép về "những biến đổi vi mô ở cấp độ tế bào hoặc những dao động năng lượng bất thường". Đó không phải là lời kể của một pháp sư, mà là kết luận của một nhà khoa học thực nghiệm, một nhà nghiên cứu tiên phong trong lĩnh vực khoa học pháp y của năng lượng. Ông đã tìm ra cách để đo lường, để định lượng những thứ mà người đời cho là vô hình, biến phong thủy từ một nghệ thuật trực giác thành một ngành khoa học ứng dụng.
Tôi lướt tay trên những trang giấy đã ngả màu, cảm nhận từng nét mực, từng ý tưởng mà cha tôi đã dày công xây dựng. Mỗi bản vẽ kỹ thuật, mỗi sơ đồ địa hình, mỗi ghi chú về "tử huyệt" và "sinh khí" không còn là những biểu tượng khó hiểu, mà là những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại hơn, một hệ thống kiến thức mà cha tôi đã dành cả đời để hoàn thiện. Ông đã không chỉ nhìn thấy núi sông, ông còn nhìn thấy năng lượng; không chỉ nhìn thấy nhà cửa, ông còn nhìn thấy sự tương tác giữa con người và không gian sống.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, tôi cảm thấy một sợi dây vô hình kết nối mình với cha, mạnh mẽ hơn bất kỳ cuộc trò chuyện hay lời giải thích nào. Ông đã không ngừng theo dõi, không ngừng tìm cách bảo vệ tôi, ngay cả khi tôi kiên quyết quay lưng. Nhật ký của ông, với những ghi chép về "năng lực đặc biệt" của tôi từ khi còn nhỏ, giờ đây phơi bày một sự thật đau lòng: cha đã hiểu tôi hơn tôi hiểu chính mình, và ông đã chuẩn bị cho tôi một di sản mà tôi chỉ vừa mới bắt đầu chạm vào.
Cái chết của cha không phải là một dấu chấm hết, mà là một sự khởi đầu, một tín hiệu khẩn cấp. Nó không chỉ là bi kịch cá nhân, mà còn là một phần của một âm mưu chính trị rộng lớn hơn, một kế hoạch thâm độc nhằm thao túng dòng chảy năng lượng của cả thành phố. Và tôi, Trần Thiên Long, kiến trúc sư đã từng chối bỏ phong thủy, ...
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →