Trong căn phòng bí mật, nơi thời gian dường như ngưng đọng trong từng thớ gỗ và trang sách cũ, tôi đối diện với di sản mà cha để lại. Nỗi day dứt không chỉ đến từ sự mất mát, mà còn từ gánh nặng của một sự thật tôi từng cố tình lảng tránh. Suốt hai mươi lăm năm, tôi đã xây dựng bức tường kiên cố của lý trí, của khoa học hữu hình, để phủ nhận những điều cha tôi hằng tin tưởng. Giờ đây, bức tường ấy đang lung lay, không phải vì sự sụp đổ của một niềm tin, mà vì sự hé mở của một chân trời tri thức hoàn toàn mới.
Tôi đặt tay lên bìa một cuốn sách cũ kỹ, nhan đề viết tay đã phai mờ: "Luận giải về Khí và Thủy." Mùi giấy cũ, mực khô và hương trầm thoang thoảng từ những ngày tháng cha tôi lặng lẽ nghiên cứu, như một làn sương mỏng, bao phủ lấy tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, dằn lại những định kiến đã ăn sâu vào tiềm thức, và bắt đầu đọc, không phải với sự hoài nghi của một người muốn phản biện, mà với sự cẩn trọng của một kiến trúc sư đang tìm hiểu quy luật cấu trúc của một công trình lạ.
Cha tôi, trong những dòng chữ tinh tế, không hề đề cập đến những yếu tố siêu nhiên hay thần bí. Thay vào đó, ông miêu tả phong thủy như một hệ thống nhận thức về sự tương tác giữa môi trường tự nhiên và con người, một dạng khoa học pháp y của không gian sống. Ông luận giải rằng "khí" không phải là linh hồn hay năng lượng huyền bí, mà là tổng hòa của các yếu tố vật lý như trường điện từ Trái Đất, vi khí hậu, dòng chảy của không khí và nước, thậm chí cả tần số rung động của vật chất. Một cách tiếp cận hoàn toàn khoa học, logic và chặt chẽ, như thể ông đang giải mã một bản vẽ kỹ thuật phức tạp của tự nhiên.
Những trang sách tiếp theo đi sâu vào phân tích địa hình, hình thế núi sông như những "mạch máu" khổng lồ của hành tinh, nơi năng lượng được tích tụ và phân tán theo những quy luật vật lý rõ ràng. "Long mạch," theo cách cha tôi diễn giải, không phải là con rồng thiêng ẩn mình dưới lòng đất, mà là những dải địa chất đặc biệt, những kiến tạo tạo nên sự lưu chuyển năng lượng, ảnh hưởng đến độ ẩm, nhiệt độ, áp suất khí quyển, và thậm chí cả sự phân bố của các khoáng chất trong đất. Việc xây dựng trên những "điểm mạch" này có thể khuếch đại hoặc làm suy yếu những yếu tố vật lý ấy, tác động trực tiếp đến sức khỏe, tâm lý và vận mệnh của cư dân. Tôi bắt đầu thấy những sự tương đồng đáng kinh ngạc với ngành địa chất học và sinh thái học mà tôi từng học qua.
Đọc đến đó, tôi không khỏi kinh ngạc. Những khái niệm mà tôi từng coi là mê tín, dưới ngòi bút của cha, hiện lên như những định luật tự nhiên tinh vi, được hệ thống hóa qua hàng nghìn năm quan sát. Ông không chỉ mô tả hiện tượng, mà còn đưa ra những giải thích dựa trên nguyên lý vật lý, hóa học, và thậm chí là sinh học. Tôi nhận ra rằng, sự khác biệt giữa cha con tôi không phải là giữa khoa học và phi khoa học, mà là giữa hai cách tiếp cận, hai ngôn ngữ để mô tả cùng một hiện thực. Cha tôi đã đi trước thời đại, dùng những từ ngữ cổ xưa để giải thích những quy luật mà khoa học hiện đại vẫn đang khám phá.
Tôi lật sang một cuốn sổ tay nhỏ, nơi cha ghi lại những quan sát cá nhân. Ông đã phân tích trụ sở Tập Đoàn Đông Á BĐS không chỉ từ góc độ phong thủy truyền thống, mà còn từ cấu trúc địa chất, hướng gió, dòng chảy ngầm và thậm chí là bức xạ điện từ. Ông chỉ ra rằng, việc xây dựng tòa nhà đó tại vị trí hiện tại, với hình dáng và vật liệu cụ thể, đang tạo ra một sự "phá vỡ" cân bằng sinh thái, một sự "tắc nghẽn không chỉ các mạch nước ngầm hay luồng khí, mà còn là một sự bế tắc tiềm ẩn trong cấu trúc vận hành của chính đô thị.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →