🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi trút bỏ chiếc liềm nặng trĩu, từng bước chân lấm bụi băng qua những vạt lúa đã gặt. Nắng trưa như một vạt lụa vàng óng ả đổ tràn trên vai, nhưng trong lòng tôi lại trỗi dậy một niềm hân hoan khó tả. Hương rơm khô, hương đất ẩm, và cả hương mồ hôi mằn mặn quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của đồng quê mà bấy lâu nay thành phố đã làm tôi quên lãng. Cơn đói bắt đầu cồn cào, như một chiếc trống rỗng đang chờ được lấp đầy.

Dưới gốc đa cổ thụ cuối ruộng, bóng mát đổ dài như tấm thảm nhung xanh biếc, bà nội ngồi đó, nhỏ bé nhưng vững chãi như cây cổ thụ bà đang tựa. Chiếc nón lá che nghiêng khuôn mặt hiền từ, tay bà phe phẩy chiếc quạt nan cũ kỹ. Khi tôi đến gần, bà nở nụ cười móm mém, ánh mắt lấp lánh như sao trời giữa đêm hè, và tôi thấy lòng mình chợt ấm lại, như được ôm ấp bởi một làn gió mát lành giữa trưa oi ả.

Một chiếc chiếu cói đã được trải cẩn thận dưới gốc cây. Trên đó, là những món ăn giản dị mà quen thuộc đến nao lòng: bát canh rau đay mướt xanh, đĩa cà pháo giòn tan muối chua, và món thịt rang cháy cạnh thơm lừng. Tất cả được bà gói ghém cẩn thận trong chiếc làn mây cũ, như gói ghém cả một trời thương nhớ. Mùi cơm gạo mới nấu thoảng bay trong gió, đánh thức mọi giác quan đang ngủ yên trong tôi.

Tôi ngồi xuống bên bà, cảm nhận sự mềm mại của chiếu cói và hơi mát từ đất thấm lên. Bà lấy cho tôi một bát cơm đầy, nóng hổi, trắng ngần. Thìa canh rau đay đầu tiên đưa lên miệng, vị ngọt thanh của rau, chút vị chát nhẹ của mướp, và hương vị đồng quê mộc mạc tan chảy trên đầu lưỡi. Nó không cầu kỳ, không hoa mỹ như những món ăn ở thành phố, nhưng lại đậm đà và chân thật đến lạ, như một lời thì thầm của đất trời.

Bà nội nhìn tôi ăn ngon lành, ánh mắt bà rạng rỡ niềm vui. Bà không nói nhiều, chỉ đôi lúc gắp thêm miếng thịt, thêm quả cà vào bát tôi. Giữa cái không gian bao la của đồng lúa, tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc trên những bông lúa trĩu hạt, và tiếng nhai cơm giòn tan của tôi, tạo nên một khúc ca đồng quê bình yên đến lạ. Tôi chợt nhận ra, những bữa cơm giữa ruộng như thế này chính là sợi dây vô hình kết nối tôi với cội nguồn, với những tháng ngày đã xa.

Tôi ngước nhìn bà, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng sau chiếc khăn mỏ quạ. Gương mặt bà hằn những nếp nhăn thời gian, nhưng đôi mắt vẫn sáng long lanh, chất chứa bao câu chuyện chưa kể. Bà vẫn miệt mài với ruộng đồng, với hạt gạo, với cuộc đời mình, như cây lúa vẫn kiên cường vươn mình đón nắng mưa. Tôi chợt thấy lòng mình trào dâng một cảm xúc dịu dàng, pha lẫn chút tiếc nuối cho những năm tháng đã bỏ quên nơi đây.

Khi bát cơm đã vơi, và cơn đói đã được xoa dịu, tôi ngả lưng vào gốc đa, mắt nhắm hờ để cảm nhận trọn vẹn từng luồng gió mát. Bà nội khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu những mùa gặt đã qua, những bàn tay đã từng cùng bà vun trồng, gặt hái. "Hồi ông con còn sống...", bà bắt đầu, giọng chùng xuống như một khúc ca cũ, kéo tôi về với miền ký ức mà mà tôi ngỡ đã ngủ yên từ rất lâu rồi.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →