🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hà Nội đón Minh Anh trở về bằng một buổi chiều oi bức và mùi nhựa đường bốc hơi sau cơn mưa ngắn. Từ cửa sổ xe buýt, cô nhìn những hàng cây xà cừ đứng im trong không khí dày đặc khói xe, lá xanh bóng loáng như vừa được lau. Đà Lạt đã bỏ lại sau lưng — cái lạnh se sẽ của ban mai, mùi thông nhựa, tiếng mưa gõ trên mái nhà gỗ — tất cả giờ chỉ còn là ký ức nằm trong những tấm ảnh chụp bằng điện thoại.

Nhưng có một thứ cô mang về mà không nhét vào vali được.

Đêm cuối ở Đà Lạt, Khải đã đứng ở bến xe tiễn cô, tay cầm ly cà phê sứt miệng mua từ quán ven đường, nhìn xe chuyển bánh rồi giơ tay vẫy — một cử chỉ bình thường đến mức Minh Anh không hiểu tại sao nó lại cứ hiện lên trong đầu cô mãi như thế.

Ba ngày sau khi về, điện thoại cô rung nhẹ lúc gần mười giờ tối.

Hôm nay ăn gì? Mình ăn cơm tám rang trứng, cô đơn lắm.

Minh Anh nhìn tin nhắn một lúc. Kiểu nhắn này khác với những lần trước — không phải hỏi về cuốn sách nào đó, không phải gửi link bài viết về kiến trúc thuộc địa. Chỉ là một câu hỏi rất nhỏ, rất đời.

Bún bò. Tự nấu, tám giờ tối mới ăn vì quên mất.

Tám giờ tối mới ăn? Bạn là ma cô đơn à.

Không, tôi là người lớn bận rộn.

Người lớn bận rộn không nấu bún bò lúc bảy rưỡi tối.

Cô cười một mình trong căn phòng. Tiếng quạt trần quay đều, tiếng xe ngoài ngõ vọng vào, tiếng hàng xóm bật tivi — tất cả những âm thanh quen thuộc của Hà Nội ban đêm, nhưng lần này có thêm thứ gì đó ấm hơn một chút.

Cứ như thế, những ngày tiếp theo trôi đi theo nhịp điệu mới. Sáng thì anh nhắn trước: Cà phê trứng hay cà phê sữa? — không rõ hỏi để làm gì, vì họ ở hai quận khác nhau, không thể cùng uống được. Trưa thì cô gửi ảnh bát phở bá cháy ở quán gần cơ quan kèm chú thích gầu mềm đỉnh của chóp. Buổi tối thì anh kể về một cuộc họp dài lê thê, về ông khách hàng cứ đòi thay màu sơn ba lần, về con mèo của nhà hàng xóm hay nhảy qua ban công nhà anh rồi ngồi nhìn trộm.

Minh Anh bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ — cách anh dùng dấu chấm lửng khi đang nói dở một câu, cách anh hỏi bạn thấy sao? sau khi kể gì đó thay vì chỉ kể cho có, cách anh không bao giờ nhắn sau mười một giờ đêm như thể biết cô cần ngủ sớm.

Và rồi một buổi sáng thứ Tư, Linh — đồng nghiệp ngồi bàn kế bên — nhìn cô cười cười.

"Mày đang nhắn tin với ai mà mặt cứ tươi như hoa vậy?"

Minh Anh ngước lên, hơi giật mình. "Không có ai."

"Không ai mà bật điện thoại ba lần trong vòng mười phút." Linh khẽ nhấc một tờ tài liệu lên che miệng cười. "Là trai à?"

"Là bạn."

"Bạn mà mày đỏ mặt thế kia?"

Minh Anh không đỏ mặt. Hoặc là không biết mình có đỏ không. Cô quay lại màn hình máy tính, nhưng câu hỏi của Linh đã cắm vào đầu như một cái gai nhỏ.

Chiều hôm đó, trong lúc chờ bản in ở máy photocopy, Minh Anh hỏi thêm, chỉ là hỏi cho bình thường, hỏi cho qua.

"Linh ơi, mày biết Khải — bên phòng dự án — không?"

Linh dừng lại, ánh mắt sáng lên theo kiểu người chuẩn bị có thông tin hay. "Khải cao, tóc hơi xoăn, hay mặc áo xanh lam không?"

"Ừ."

"Biết chứ. Anh đó dễ thương lắm, ai cũng thích nói chuyện. Mấy bạn bên phòng hành chính hay rủ anh đi ăn trưa lắm, nghe nói anh hay giúp người khác, kiểu như ai nhờ gì cũng làm, không nề hà." Linh lấy tờ giấy từ khay máy in ra, nhìn Minh Anh. "Sao hỏi vậy?"

"Không, tình cờ gặp ở Đà Lạt, tưởng đồng nghiệp."

"Ừ, anh đó hay thế đấy. Cởi mở, dễ chịu, kiểu người đi đến đâu quen đến đó."

Minh Anh gật đầu. Máy in dừng lại, để lại tiếng tĩnh lặng nhỏ trong phòng.

Kiểu người đi đến đâu quen đến đó.

Tối đó cô về muộn hơn thường lệ. Ngồi trên xe buýt, nhìn ra cửa sổ — phố Hà Nội lúc bảy giờ tối đông đúc, xe máy chảy thành từng dòng dưới ánh đèn vàng, mùi khói xăng, mùi bánh mì nướng từ một tiệm ven đường thoảng qua rồi mất. Cô để điện thoại trong túi, không lấy ra.

Không phải cô đang ghen. Không có lý do gì để ghen cả. Họ chỉ là... cô không biết họ là gì. Bạn bè? Người quen? Hai người tình cờ chia nhau mưa một buổi chiều ở Đà Lạt rồi tiếp tục nhắn tin như thể điều đó có nghĩa gì đó?

Có lẽ Khải nhắn tin với nhiều người như vậy. Có lẽ tối nào anh cũng hỏi ai đó hôm nay ăn gì, vì đó chỉ là cách anh tồn tại trong cuộc đời — nhẹ nhàng, cởi mở, không để lại gánh nặng, không đòi hỏi khoảng cách.

Minh Anh nhìn tay mình đặt trên đùi. Cô gọi cái cảm giác co lại nhẹ trong lồng ngực là thận trọng. Gọi thế cho nó nghe có lý. Cho nó bớt giống một thứ cô không muốn thừa nhận.

Điện thoại rung.

Tối nay mưa to không? Hà Nội bên mình mưa từ chiều.

Cô nhìn tin nhắn. Ngoài cửa sổ xe buýt, bầu trời đang sẫm lại, những đám mây thấp và dày trôi về phía tây. Mùi đất ẩm bắt đầu len lỏi vào trong xe qua ô cửa hé mở.

Ngón tay cô gõ, xóa, gõ lại.

Hình như sắp mưa.

Rồi cô cho điện thoại vào túi và nhìn ra phố.

Mưa đến lúc cô xuống xe. Những giọt đầu tiên to và thưa, gõ lên mũ bảo hiểm người đi xe máy thành tiếng lộp độp, bắn lên vỉa hè thành những vòng tròn loang rộng. Minh Anh rúc vào mái hiên một tiệm bán phụ tùng xe đạp đã đóng cửa, đứng chờ cơn mưa bớt đi.

Xung quanh cô, người ta cũng dừng lại — một bà mang theo làn nhựa đựng rau, một anh xe ôm kéo áo mưa lên, hai đứa trẻ học sinh cười khúc khích chui vào gốc cây. Hà Nội hay thế này — mưa xuống là cả phố dừng lại, không ai thắc mắc, không ai phàn nàn, cứ như mưa là một phần của lịch.

Điện thoại rung lần nữa.

Mưa rồi à? Chạy vào đâu trú chưa?

Cô nhìn câu hỏi đó. Một câu hỏi hoàn toàn bình thường, kiểu người ta hỏi nhau khi biết trời mưa. Kiểu Khải hay hỏi bất kỳ ai — dễ thương, chu đáo, không để người khác cảm thấy bị bỏ mặc.

Nhưng tay cô vẫn giữ điện thoại, không đặt xuống.

Rồi. Đang đứng trú mưa ở hiên tiệm xe đạp đóng cửa. Có mùi dầu nhớt.

Nghe hay đấy. Hà Nội mưa mùi dầu nhớt là đặc sản.

Đà Lạt mưa thì khác.

Cô gửi đi rồi không hiểu sao mình lại viết thế. Linh mấy giây. Rồi:

Khác hơn ở chỗ tôi không có mặt ở đó.

Minh Anh đứng yên. Mưa rơi nặng hơn, tiếng nước chảy trên mái tôn thành một âm liên tục, đều đặn như thở. Mùi đất ẩm và nhựa đường và dầu nhớt quyện vào nhau thành một mùi không tên mà chỉ Hà Nội mới có.

Cô đọc lại tin nhắn đó một lần nữa.

Có thể anh nhắn thế với nhiều người. Có thể đây chỉ là cách anh nói chuyện — nhẹ nhàng, tự nhiên, không cần nghĩ nhiều. Có thể cô đang đọc quá nhiều vào một câu nhắn tin buổi tối trong cơn mưa.

Nhưng ngón tay cô lại gõ.

Đà Lạt mưa mùi thông.

Lần sau ra Hà Nội tôi sẽ mang theo một ít thông.

Anh không thể mang thông vào nội thành.

Thì tôi sẽ mang mưa thôi.

Minh Anh nhìn câu trả lời đó và không gõ thêm gì nữa. Cô để điện thoại vào túi, nhìn ra màn mưa đang trắng xóa cả con phố, nhìn những bóng đèn đường in xuống mặt đường ướt thành những vệt vàng dài.

Cô không biết anh thân thiện như vậy với bao nhiêu người. Cô không biết mình có khác gì trong danh sách dài những người anh hỏi hôm nay ăn gì hay không.

Nhưng cô biết một điều: tối nay, đứng trú mưa dưới mái hiên một tiệm xe đạp đóng cửa, ngửi mùi dầu nhớt và đất ẩm — cô đang nghĩ đến anh trước khi nghĩ đến bất kỳ thứ gì khác.

Cô gọi đó là thận trọng.

Nhưng thận trọng thì không hay cười một mình trong mưa như thế này.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →