🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hồ Tây vào buổi tối cuối tháng Mười mang cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội — không rét cắt thịt, chỉ đủ để người ta muốn kéo cao cổ áo và bước nhanh hơn một chút. Minh Anh đang làm đúng điều đó, chiếc túi xách vắt lên vai, tay kia ôm hộp bánh mì mua từ tiệm quen trên đường Xuân Diệu. Cô đi từ chỗ gửi xe về nhà theo lối mòn quen thuộc — ngang qua hàng liễu rủ xuống mặt đường, qua mấy quán trà đêm bắt đầu sáng đèn, qua nhà hàng Ý có cái biển hiệu màu cam mà cô hay để ý mỗi khi đi ngang.

Tối nay cô không có ý định nhìn vào bên trong.

Nhưng tiếng cười đã kéo mắt cô lại.

Không phải tiếng cười ồn ào. Chỉ là một tiếng cười nhẹ, trong trẻo, vang ra từ ô cửa sổ mở hé của nhà hàng — đủ để xuyên qua tiếng xe máy và tiếng nhạc jazz nhỏ từ loa ngoài trời. Minh Anh quay đầu, chưa kịp nghĩ.

Khải ngồi ở bàn gần cửa sổ.

Anh đang nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên bàn, miệng đang nói gì đó. Người ngồi đối diện là một người phụ nữ mặc áo đỏ — màu đỏ đậm, kiểu dáng sang trọng, tóc búi cao để lộ cổ trắng ngần. Cô ấy cười lại, tay đặt lên miệng trong một cử chỉ duyên dáng đến mức Minh Anh gần như nhận ra ngay: đây là kiểu cười của người biết mình đẹp.

Cả hai có một cốc rượu vang. Đèn nến trên bàn làm khuôn mặt Khải trông ấm hơn thường ngày.

Minh Anh bước đi.

Không dừng lại. Không chậm lại. Chân cô tiếp tục nhịp bước cũ, qua ô cửa sổ, qua ánh đèn vàng hắt ra vỉa hè, rồi trở về bóng tối quen thuộc của con phố. Hộp bánh mì trong tay cô bỗng thấy nặng hơn.

Không liên quan đến mình.

Cô tự nhủ như vậy. Rõ ràng. Dứt khoát. Anh ấy có quyền ăn tối với bất kỳ ai. Họ chỉ là bạn — loại bạn đặc biệt không có tên, đúng, nhưng vẫn là bạn. Cô chưa bao giờ hỏi anh có đang hẹn hò với ai không. Anh chưa bao giờ kể. Đó không phải là chuyện của cô.

Minh Anh về đến nhà lúc gần tám giờ. Cô thay đồ, rửa mặt, đun nước pha trà. Làm mọi thứ theo đúng trình tự cũ. Nhưng khi ngồi xuống ghế và mở điện thoại, cô nhận ra mình đã nhìn vào cái bàn ăn góc phố đó lâu hơn cần thiết — lâu đến mức in vào mắt cái cảnh Khải cười, nghiêng người, và người phụ nữ áo đỏ kia đưa tay lên che miệng theo kiểu chỉ làm khi muốn để người ta chú ý đến mình.

Điện thoại rung.

Khải: Tối nay mày có ăn tối chưa? Tao đang ở Xuân Diệu, thấy có bánh mì thịt nướng ngon.

Minh Anh nhìn tin nhắn một lúc.

Thường thì cô sẽ trả lời ngay — một dòng, đôi khi kèm ảnh cái hộp cơm nguội hay tô mì gói cô đang ăn, kèm theo một emoji cười khóc hoặc một câu than thở về deadline. Tối nay cô gõ:

Minh Anh:* *Ăn rồi.

Chỉ vậy thôi. Cô để điện thoại úp xuống bàn.

Trà pha xong. Cô ngồi uống một mình, nhìn ra ban công. Mấy chậu hoa nhài cô trồng từ hồi hè vẫn còn xanh, lá chắc và bóng trong ánh đèn đường vàng nhạt. Đêm nay không có gió. Hồ Tây gần nhà im lặng theo kiểu của nó — không hẳn là yên tĩnh, mà là loại âm thanh nền đã quen đến mức không còn nghe thấy nữa.

Điện thoại rung lần nữa.

Khải:* *Ăn gì vậy?

Minh Anh:* *Bánh mì.

Khải:* *Ừa. Ngủ ngon.

Cô nhìn tin nhắn đó lâu hơn cần thiết. Thường thì anh sẽ tiếp tục — hỏi bánh mì ở đâu ngon không, hay kể chuyện gì đó anh thấy trong ngày. Hôm nay anh dừng lại. Có lẽ anh cũng nhận ra gì đó trong cách cô trả lời.

Minh Anh gõ: Ngủ ngon. Rồi khóa máy.

Khải đặt điện thoại xuống mặt bàn, nhìn vào màn hình tối.

Suốt tuần nay Minh Anh trả lời nhanh — đôi khi còn trả lời trước khi anh kịp đặt điện thoại xuống. Tối nay khác. Không rõ ràng hơn hay ít hơn, chỉ là... khác một chút, như điều chỉnh âm lượng đi một nấc. Anh không chắc mình đang nghĩ quá nhiều hay thực sự có gì thay đổi.

Anh nhìn lại tin nhắn một lần nữa. Ăn rồi. Bánh mì. Bình thường. Ngắn. Không có gì sai cả.

Nhưng sao anh thấy thiếu cái gì đó.

Sáng hôm sau Minh Anh đến công ty sớm hơn thường lệ. Đó là cách cô hay xử lý những buổi sáng đầu óc không chịu để yên — đi sớm, pha cà phê trước khi ai vào, ngồi xuống làm việc khi văn phòng vẫn còn im lặng và ánh sáng còn loãng. Tiếng máy lạnh chạy đều, mùi cà phê hòa tan trong không khí khô, ngoài cửa sổ tầng sáu Hà Nội đang bắt đầu đổ xe máy ra đường như nước vỡ bờ.

Cô mở file thuyết trình đang làm dở. Gõ. Sửa. Gõ lại.

Nhưng cứ mỗi lần dừng tay để nghĩ, hình ảnh đó lại hiện lên — không phải rõ nét, chỉ là mảnh ghép: áo đỏ, đèn nến, khuôn mặt Khải nghiêng về phía trước theo cái cách anh hay làm khi thực sự quan tâm đến điều mình đang nghe. Cô biết kiểu nghiêng người đó. Đã từng là người được anh nhìn kiểu đó — không, không phải nhìn, là lắng nghe. Ở cái quán cà phê lần đầu tiên, khi cô nói về cuốn sách và anh gật đầu theo từng câu.

Cô mở tab mới. Gõ tên nhà hàng trên Xuân Diệu vào thanh tìm kiếm.

Rồi đóng tab lại.

Thôi.

Điện thoại rung. Một tin nhắn nhóm công ty về cuộc họp buổi chiều. Cô trả lời, xác nhận tham dự, rồi đặt máy xuống theo đúng chiều đặt mọi khi.

Chiều hôm đó Khải gọi điện, không nhắn tin.

Minh Anh nhìn màn hình rung mấy giây trước khi bắt máy. Tiếng anh từ đầu dây nghe có vẻ bình thường — nói về cái dự án đang bị khách hàng xét lại, hỏi cô có biết anh nào bên phía đối tác không. Cô trả lời, cho vài gợi ý, giọng mình nghe bình thường. Anh cảm ơn. Im lặng một chút.

"Mày ổn không?" Khải hỏi.

"Ổn." Cô trả lời tự nhiên đến mức bản thân cũng không chắc là giả hay thật. "Sao vậy?"

"Không, chỉ hỏi thôi." Anh dừng lại một chút nữa. "Tối qua mày có vẻ... mệt."

Tao không mệt. Tao thấy mày ăn tối với người phụ nữ áo đỏ và không hiểu sao tao không muốn nói chuyện nhiều nữa. Câu đó dừng lại ở đâu đó trong cổ họng cô, không thành lời.

"Ừ, hôm qua deadline nhiều." Cô nói. "Mày gọi có chuyện gì không? Nếu chỉ hỏi thăm thì tao đang có tài liệu cần xem lại."

"Không, không có gì. Cứ làm việc đi."

Cuộc gọi kết thúc. Minh Anh đặt điện thoại xuống bàn làm việc và nhìn vào màn hình máy tính. Con trỏ nháy trên trang tài liệu đang mở.

Cô không hiểu tại sao mình vừa nói dối. Không phải vì anh hỏi điều gì đó quá riêng tư. Chỉ đơn giản là cô không muốn giải thích cái gì đó mà bản thân cô còn chưa đặt tên được.

Tối đó cô ra ban công ngồi. Nhài bắt đầu nở — vài bông nhỏ trắng muốt, mùi thơm nhẹ mang hơi ẩm. Xa xa phía hồ có tiếng nhạc từ một quán nào đó vọng lại, không rõ bài gì, chỉ nghe ra tiếng guitar đệm đều đều.

Minh Anh không mở điện thoại.

Cô ngồi im, hai tay ôm chén trà đã nguội, nhìn về phía bóng tối của mặt hồ. Nước hồ Tây đêm đen bóng và phẳng lặng, chỉ có ánh đèn đường in thành vệt vàng dài trên mặt nước.

Cô không tức. Không ghen. Không buồn theo cái nghĩa thông thường.

Chỉ là — cô nhận ra rằng từ lúc nào không biết, cô đã bắt đầu chú ý đến những thứ không phải của mình để chú ý. Cách anh cười. Cái nghiêng đầu khi lắng nghe. Tin nhắn khuya anh hay gửi về những thứ vụn vặt trong ngày. Cô đã xem những thứ đó như điều hiển nhiên — và tối qua, nhìn thấy anh trao tất cả những điều đó cho người khác, cô mới vỡ ra rằng mình đã không hiểu mình đang muốn gì.

Điện thoại rung trong túi.

Cô lấy ra. Tin nhắn của Khải:

Khải:* *Mày có thích hoa nhài không?

Minh Anh nhìn câu hỏi đó trong một giây, rồi nhìn mấy chậu nhài trước mặt. Rồi lại nhìn vào màn hình.

Cô gõ: Thích. Sao vậy?

Khải:* *Không có gì. Chỉ hỏi.

Cô nhìn ba chữ đó, rồi gõ: Ừ.

Rồi cô khóa màn hình, đặt điện thoại úp xuống thành lan can và nhìn ra hồ.

Khoảng cách không phải là một bức tường. Nó không có tiếng động, không có màu sắc, không thể chỉ tay vào và nói: đây, chỗ này, bắt đầu từ đây. Nó chỉ là những tin nhắn ngắn hơn một chút, những cuộc gọi kết thúc sớm hơn một chút, những điều không được nói ra tích lại nhau trong im lặng — cho đến khi hai người đứng đúng chỗ cũ nhưng không còn thấy nhau gần như trước nữa.

Mùi nhài thoảng qua. Tiếng guitar vẫn vọng từ xa.

Minh Anh ngồi im cho đến khi chén trà lạnh hoàn toàn trong tay —

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →