Buổi ra mắt sách diễn ra ở một không gian cà phê sách nhỏ trên phố Đinh Lễ, nơi mà mỗi tối thứ Sáu thường có mùi giấy cũ quyện với hương cà phê rang sẫm lan nhẹ qua những kệ sách gỗ thông. Bên ngoài, cơn mưa chiều vẫn chưa dứt hẳn — những hạt mưa thưa rơi lách tách lên mái tôn thấp phía sau, tiếng động đủ để người ta cảm nhận mà không đủ để quấy rầy câu chuyện.
Minh Anh đứng cạnh bàn trưng bày sách, tay cầm một cuốn mỏng vừa nhặt lên rồi lại đặt xuống, mắt thật ra không đọc chữ nào. Cô đang nhìn về phía cửa ra vào — nơi người phụ nữ mặc áo đỏ vẫn đứng nói chuyện với Khải.
Họ đứng rất gần nhau. Cái gần đó không phải là gần của hai người quen biết thông thường — tay người phụ nữ đặt lên cánh tay Khải, đầu nghiêng sang một chút khi cười, như thể quen thuộc đến mức không cần giữ khoảng cách. Khải cũng không lùi người ra. Anh cúi đầu lắng nghe, và góc miệng anh có một nét gì đó mềm hơn so với bình thường.
Minh Anh ép cuốn sách vào lòng bàn tay chặt hơn.
Mình không ghen. Cô tự nhắc.
Mình chỉ đang quan sát thôi. Đây là bản năng của người viết lách.
Một người đàn ông đứng cạnh đang giải thích về ý tưởng sau cuốn tiểu thuyết vừa ra mắt, nhưng Minh Anh chỉ gật đầu đúng lúc, miệng ừ hừ, trong khi thị giác vẫn bị cái màu đỏ ấy kéo về phía cửa.
Rồi Khải quay lại. Ánh mắt anh tìm Minh Anh trong đám đông một cách chính xác đến mức đáng sợ — như thể anh biết cô đứng ở đó từ trước. Anh giơ tay nhẹ, ra hiệu.
Cô không còn cách nào thoái thác nữa.
"Minh Anh."
Giọng Khải bình thản như mọi khi, không có gì đặc biệt. Điều đó đôi khi khiến cô bực — anh không bao giờ để lộ mình đang nghĩ gì.
"Đây là Linh," anh nói, và nhường lời cho người phụ nữ áo đỏ.
Người phụ nữ đó cười ngay. Nụ cười rộng, chân thật, hai má có hai lúm đồng tiền rất rõ — kiểu khuôn mặt mà người ta hay dùng chữ "dễ mến" để mô tả nhưng thật ra là hơn thế, là một thứ gì đó sáng và ấm.
"Chị là Minh Anh đúng không? Em nghe anh Khải nhắc nhiều lắm."
Minh Anh mất một nhịp.
"Linh là em gái anh ấy," Khải nói thêm, bằng giọng rất bình thường. Rất bình thường đến mức Minh Anh nghi ngờ anh cố tình.
Em gái.
Hai chữ đó đi vào tai, xuống ngực, rồi tan ra như đường trong nước — nhẹ nhàng đến không thật.
Minh Anh nhìn lại người phụ nữ trước mặt. Nhìn kỹ hơn. Có một chút giống Khải ở đường chân mày, ở cái cách hai người đứng thẳng người một cách tự nhiên. Nhưng Linh cười dễ hơn, và mắt cô ấy hay liếc nghiêng khi nói chuyện — không giống anh trai chút nào.
"Em vừa về nước," Linh tiếp tục, giọng miền Nam pha một chút gì đó trầm hơn, có lẽ do mấy năm ở nước ngoài. "Năm năm học bên Pháp, kiến trúc. Anh Khải đón em ở sân bay sáng nay, xong bắt đi thẳng đến đây luôn, không cho nghỉ ngơi gì cả."
"Anh không bắt. Em tự đòi đi."
"Anh nói là có buổi ra mắt sách hay — em tò mò chứ bộ!"
Họ nói qua nói lại như thế, giọng điệu của hai anh em quen tranh luận từ nhỏ, quen đủ để không cần nhường nhịn nhau mà vẫn không mất hòa khí. Minh Anh đứng đó nhìn, và bỗng dưng cảm thấy mặt nóng lên.
Không phải vì câu chuyện của họ. Mà vì mình — vì suốt cả buổi chiều nay cô đã nhìn về phía đó với một thứ cảm giác mà cô không dám gọi tên, và bây giờ ngồi nhẩm lại từng chi tiết nhỏ — cách người phụ nữ đặt tay lên cánh tay Khải, cách anh cúi đầu xuống — tất cả đều hoàn toàn có thể là của anh chị em.
Cô là người nhỏ nhen.
Cô đã nghĩ gì suốt nãy giờ vậy?
"Chị có sao không?" Linh nghiêng đầu hỏi.
"Có," Minh Anh trả lời, rồi nhận ra câu trả lời đó không đúng. "Ý em là — không. Không sao. Em xin lỗi, anh chị em vừa mới gặp nhau mà anh Khải đưa thẳng đến đây thật à?"
Linh phá lên cười — tiếng cười to hơn cô tưởng, khiến mấy người đứng gần quay lại. Linh không để ý.
"Đúng rồi chị ơi! Nhưng mà em cũng muốn đi thật. Mấy năm ở Lyon quen với kiểu tụ họp xung quanh sách vở rồi, về đây thấy không gian này đẹp quá." Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng — những kệ sách gỗ cũ, ánh đèn vàng ấm, mấy người ngồi xổm xuống để đọc tựa sách ở tầng thấp nhất — "Ở Paris cũng có kiểu này nhưng lạnh hơn, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng."
"Em học kiến trúc mà hay để ý không gian thật."
"Không gian quyết định cảm xúc của người trong đó, chị ơi." Linh nói tự nhiên, như đó là điều hiển nhiên. "Căn phòng này thiết kế theo kiểu cho người ta cảm giác muốn dừng lại. Không phải vội. Trần thấp, ánh sáng ấm, không có màn hình nào. Người ta vào đây tự nhiên thở chậm hơn."
Minh Anh bất giác nhìn lên trần. Đúng là thấp. Và cô đang thở chậm hơn thật.
"Chị làm nghề gì vậy?" Linh hỏi.
"Viết."
"Ồ!" Linh đưa mắt sang Khải, rồi quay lại Minh Anh với vẻ vừa xác nhận được gì đó. "Anh Khải có kể rồi. Chị viết truyện ngắn phải không?"
"Tản văn. Thỉnh thoảng truyện ngắn."
"Chị có tác phẩm ở đây không?"
Minh Anh lắc đầu. "Không. Em chỉ đến dự. Quen tác giả."
"Tức là chị đến vì nghề hay vì tình?"
Câu hỏi bật ra hồn nhiên đến mức Minh Anh không kịp phòng thủ. Cô cười, lần này là cười thật.
"Vì cả hai thường đi cùng nhau với người viết lách."
Linh gật đầu, trông như vừa ghi nhớ điều gì đó. "Nghe ra phết. Như kiến trúc sư đi ăn nhà hàng vừa ăn vừa nhìn cách người ta sắp xếp bàn ghế."
Khải đứng hơi lùi ra sau một chút. Không phải anh không tham gia — thỉnh thoảng anh chen vào một câu, thường là để phủ nhận điều Linh vừa nói về anh, hoặc để chỉnh lại một chi tiết không chính xác. Nhưng phần lớn thời gian anh im lặng và để hai người nói.
Minh Anh không để ý đến điều đó ngay lúc đó.
Cô chỉ để ý khi Linh quay sang anh và nói, hoàn toàn không chủ tâm: "Anh hay nhắc đến chị Minh Anh lắm đó nghe. Em tưởng anh sẽ không chịu giới thiệu."
Im lặng kéo dài khoảng hai nhịp thở.
Minh Anh nhìn Linh. Linh nhìn Khải. Khải nhìn đi chỗ khác — không phải nhìn bất cứ thứ gì cụ thể, chỉ là không nhìn vào đây.
Và vành tai anh — Minh Anh không chắc ánh đèn vàng của quán có làm cô nhìn sai hay không — nhưng vành tai anh đỏ lên rất khẽ, phía sau, chỗ gần cuống tai.
Chỉ một chút thôi.
Đủ để cô nhận ra.
"Anh Khải nhắc em chuyện gì?" Minh Anh hỏi, và cô không biết mình lấy can đảm ở đâu để hỏi thẳng như vậy.
"Thì chuyện viết lách, chuyện…" Linh dừng lại, ánh mắt lướt qua anh trai một cái, rồi cô cười bằng khóe miệng theo kiểu người đang giữ lại điều gì đó. "Chuyện này chuyện kia. Anh ấy không bao giờ kể nhiều, chị biết rồi đó. Nhưng mà nhắc tên nhiều cũng đủ hiểu."
Khải quay lại bàn sách, giả vờ xem một cuốn gì đó.
Minh Anh nhìn theo lưng anh. Nhìn bờ vai anh — thẳng, không cử động — và cái cách anh lật trang sách với tốc độ đều đặn một cách không tự nhiên.
Bên ngoài, tiếng mưa rơi trở lại, dày hơn một chút. Mùi đất ướt từ ngoài cửa thoảng vào, quyện với mùi giấy và cà phê.
Minh Anh nhìn xuống cuốn sách trong tay mình — cô vẫn đang cầm cuốn đó từ nãy đến giờ — và nhận ra trang bìa in ngược chiều. Cô đã cầm ngược từ đầu mà không biết.
Cô khẽ lật lại. Không ai để ý.
Hoặc có người để ý, nhưng giả vờ như không.
"Chị có muốn ngồi xuống không?" Linh hỏi, chỉ tay về phía mấy chiếc ghế gỗ nhỏ gần cửa sổ. "Em thấy mình đứng mãi rồi. Mà hình như chương trình còn một tiếng nữa?"
"Còn," Minh Anh gật đầu. "Ngồi đi."
Hai người đi về phía ghế. Minh Anh không quay đầu lại, nhưng cô nghe tiếng bước chân Khải theo sau — chậm, từng bước, như người đang cân nhắc có nên đi cùng hay không.
Cuối cùng anh cũng ngồi xuống, cạnh Linh, đối diện với Minh Anh.
Ánh đèn vàng rơi xuống bàn tay anh đang đặt trên mặt bàn gỗ. Cô nhìn đôi tay đó một giây, rồi nhìn đi chỗ khác.
Bên ngoài cửa kính, một chiếc xe đạp đi qua, bánh xe xé qua vũng nước để lại tiếng xoèo dài. Ai đó trong quán gọi thêm một ly cà phê trứng. Mùi trứng đánh bông ngọt ngào thoảng qua.
Và Linh đang nói gì đó về Lyon, về những buổi chiều đứng trên cầu nhìn sông Rhône, về việc cuối cùng cô nhận ra mình nhớ Việt Nam nhất ở chỗ nào — không phải đồ ăn, không phải gia đình, mà là tiếng mưa.
"Mưa ở đây có mùi khác chị ơi," Linh nói. "Không giải thích được. Nhưng nghe là biết ngay."
Minh Anh gật đầu.
Và khẽ, rất khẽ, cô đưa mắt sang Khải.
Anh đang nhìn cô.
Không phải nhìn trộm. Không phải nhìn lướt. Là nhìn thẳng, bình tĩnh, với cái biểu cảm mà cô vẫn chưa học cách đọc — nhưng lần này, trong ánh đèn vàng ấm của một tiệm sách nhỏ, với tiếng mưa gõ đều bên ngoài và câu nói của Linh vẫn còn lơ lửng giữa không khí, Minh Anh cảm thấy mình hiểu một chút.
Chỉ một chút thôi.
Và đó đủ để cô phải nhìn xuống trang sách trong tay, vờ đọc, trong khi tim cô đập theo một nhịp không hoàn toàn bình thường —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →