🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Căn nhà nằm ở cuối phố Hàng Bạc, kẹp giữa hai ngôi nhà cao tầng mới xây như một ông lão ngồi giữa đám trẻ con ồn ào. Khải đứng trước cửa, chìa khóa trong tay, chờ.

Minh Anh đến muộn năm phút. Cô xuất hiện từ đầu phố, chiếc áo sơ mi trắng hơi nhàu vì gió buổi sáng, tóc búi cao để lộ gáy. Bước chân cô không vội, nhưng mắt đã nhìn về phía ngôi nhà từ rất xa.

"Xin lỗi," cô nói khi đến gần, hơi thở còn chưa đều. "Xe ôm công nghệ thả nhầm phố."

"Không sao." Khải mở khóa. "Tôi vừa đến."

Đó là câu nói không hoàn toàn thật — anh đã đứng đây mười lăm phút, nhìn ngôi nhà và nghĩ về những thứ mình chưa kịp quyết định.

Bên trong, không khí đặc lại như lớp trầm tích. Mùi gạch cũ, mùi gỗ ẩm, mùi của thời gian đọng lại trong những góc khuất mà người ta quên quét. Ánh sáng chỉ lọt vào từ hai ô cửa nhỏ phía trước và một giếng trời ở giữa nhà — loại giếng trời mà người Hà Nội thời xưa thiết kế để lấy không khí, bây giờ chỉ còn lọc một cột nắng mỏng rơi xuống sàn gạch bông đã mờ màu.

Minh Anh bước vào và dừng lại.

Khải quan sát cô. Anh đã đưa nhiều người vào những công trình đang xây dựng — chủ nhà, đối tác, khách hàng tiềm năng. Phần lớn họ nhìn lên trần, nhìn xuống sàn, hỏi những câu hỏi thực dụng: bao giờ xong, chi phí bao nhiêu, có thể đập tường kia không. Minh Anh không làm vậy. Cô đứng yên và nhìn, như đang đọc.

Một phút trôi qua. Rồi hai phút.

Tiếng còi xe từ ngoài phố vọng vào, xa và nhạt. Đâu đó phía trên có tiếng chim — một con chim lạc vào giếng trời rồi lại bay đi.

Cô bước vào sâu hơn, chậm rãi, ngón tay trái duỗi ra chạm dọc theo bức tường gạch trần. Ngón tay cô di chuyển theo từng viên gạch, cảm nhận bề mặt gồ ghề, vệt vữa cũ còn sót lại, một vết nứt dài chạy chéo từ vai tường xuống gần chân.

"Vết nứt này cũ," cô nói, không quay lại. "Không phải kết cấu."

Khải hơi ngạc nhiên. "Đúng. Co giãn nhiệt. Mấy chục năm tích lũy."

"Giữ lại được không?"

"Về mặt kỹ thuật thì được. Gia cố bên trong, trét khe, quét một lớp bảo vệ. Vết nứt vẫn nhìn thấy nhưng không còn nguy hiểm."

Cô gật đầu, tay vẫn trên tường.

Khải dẫn cô đi qua các gian phòng. Căn nhà hình ống theo kiểu truyền thống Hà Nội — gian trước thờ cúng tiếp khách, gian giữa sinh hoạt, gian sau bếp núc, tất cả nối nhau thành một chuỗi dài hun hút. Chủ nhà là ông Lâm, bảy mươi hai tuổi, muốn giữ lại linh hồn ngôi nhà nhưng cần hệ thống điện nước hiện đại, phòng vệ sinh đúng tiêu chuẩn, cầu thang đủ an toàn cho đầu gối tuổi già.

"Bài toán khó nhất là ánh sáng," Khải giải thích, đứng giữa gian nhà chính. "Nhà ống kiểu này, hai đầu có cửa nhưng giữa tối. Giếng trời không đủ. Nếu mở thêm cửa sổ trên tường hông thì phải xin phép hàng xóm, mà hàng xóm bên phải đang trong tranh chấp thừa kế, không ai có quyền ký."

"Và bên trái?"

"Bên trái là tiệm vàng. Họ không muốn đục lỗ vì lý do an ninh."

Minh Anh nhìn lên trần. "Trần này thấp."

"Hai mét tám. Thấp hơn tiêu chuẩn hiện đại."

"Nhưng cái thấp đó tạo ra cảm giác ấm." Cô vẫn nhìn lên. "Nếu nâng trần lên, mất hết."

Khải nhìn cô. Đó chính xác là điều anh đã nói với ông Lâm tuần trước, và ông Lâm gật đầu nhưng không thực sự hiểu tại sao. Minh Anh nói nó như một điều hiển nhiên, như thể ai cũng phải cảm nhận được.

Họ đứng ở gian bếp — căn phòng tối nhất, mùi khói bếp than đã ngấm vào tường từ nhiều thập kỷ, không bao giờ rửa sạch được. Khải bật đèn pin điện thoại để rõ hơn.

Minh Anh ngồi xổm xuống, nhìn vào góc bếp cũ. Một chiếc kiềng sắt gỉ nằm im, xung quanh là lớp tro đã nguội từ rất lâu.

"Ông Lâm nấu bếp than đến khi nào?" cô hỏi.

"Đến khoảng 2005. Sau đó chuyển sang bếp gas. Nhưng ông không muốn phá bếp cũ."

"Vì bà ấy nấu ở đây."

Khải không hỏi bà ấy là ai. Anh hiểu.

Cô đứng dậy, phủi tay vào nhau. "Giữ bếp lại. Phục hồi kiềng. Đặt một cái đèn chiếu từ trên xuống, ánh sáng ấm. Không cần giải thích gì — ai nhìn vào cũng hiểu."

Anh ghi vào sổ tay.

Họ ra ngồi ở bậc thềm gian giữa, nơi có giếng trời. Cột nắng buổi sáng đã dịch sang một góc khác, giờ rơi đúng vào mảnh sàn gạch bông hình thoi màu đỏ nhạt và trắng ngà. Ai đó — có lẽ người thợ — đã để quên một chiếc ca nhựa xanh và một tờ báo cũ gần đó.

Khải rót nước từ bình ra hai cái cốc giấy anh mang theo. Không phải cà phê hay trà — chỉ là nước lọc. Anh không biết cô thích gì, nên không đoán.

"Cảm ơn," Minh Anh cầm cốc, ngón tay quấn quanh cốc giấy mỏng.

Họ không nói gì một lúc. Tiếng phố bên ngoài lọt vào — tiếng rao hàng rong, tiếng xe đạp lạch cạch, giọng ai đó nói điện thoại lớn tiếng rồi nhỏ dần rồi mất.

"Anh biết điều gì khó nhất khi biên tập một cuốn sách không?" Minh Anh nhìn lên giếng trời.

Khải chờ.

"Là phân biệt được cái gì tác giả muốn giữ vì nó thực sự cần thiết, và cái gì họ giữ vì họ quen với nó." Cô hạ mắt xuống. "Hai thứ đó nhìn giống nhau lắm từ bên ngoài."

Anh hiểu cô đang nói về cái gì — hoặc đang nói về cái gì ngoài cuốn sách.

"Ông Lâm biết sự khác biệt đó không?" cô hỏi.

"Ông ấy đang học." Khải nhìn vào cột nắng trên sàn. "Tuần trước ông đồng ý bỏ một bức tường ngăn không cần thiết. Mất hai ngày để đồng ý, nhưng cuối cùng ông nói: đúng rồi, bức tường đó tôi quen nhìn thôi, không phải tôi cần."

Minh Anh mỉm cười — không phải nụ cười xã giao, là cái gì đó nhỏ hơn và thật hơn.

"Nơi này giống một cuốn sách cũ cần người biên tập tốt," cô nói khẽ.

Khải nhìn cô.

Và anh thấy mình đang nghĩ — tôi muốn thiết kế căn nhà này theo cách Minh Anh sẽ thích.

Không phải theo cách ông Lâm muốn, không phải theo cách hội đồng di tích phê duyệt, không phải theo cái anh cho là đúng về mặt kỹ thuật. Theo cách cô sẽ bước vào và thấy đúng.

Nhận ra điều đó, anh hơi giật mình.

Họ đi ra ngoài khi gần mười một giờ. Phố Hàng Bạc ban ngày đông hơn buổi sáng sớm — khách du lịch, người đi mua đồ bạc, mấy đứa trẻ đuổi nhau qua lề đường hẹp. Mùi bún ốc từ hàng xe đẩy ở đầu phố bay đến, chua và đậm.

Khải khóa cửa. Chìa khóa nặng hơn anh nhớ.

"Anh sẽ trình bày phương án khi nào?" Minh Anh hỏi, đứng bên cạnh, nhìn vào biển số nhà cũ đã mờ.

"Cuối tháng. Ông Lâm muốn có bản vẽ để con trai ông ở Sài Gòn xem trước."

"Con trai ông có ý kiến gì không?"

"Muốn sơn lại toàn bộ, lắp điều hòa âm trần kiểu Nhật, thay gạch bông bằng đá marble." Anh ngừng lại. "Ông Lâm chưa đồng ý."

Minh Anh gật đầu, không nói gì thêm. Nhưng anh thấy cô hiểu — cuộc tranh chấp ở đó không chỉ là về vật liệu xây dựng.

Họ đi bộ ra đầu phố. Nắng đã lên cao, đổ xuống mái ngói cũ màu xám xịt và tường vôi ố vàng. Một bà bán hoa đi qua, gánh lay ơn trắng và cúc vàng, tiếng đòn gánh kẽo kẹt nhịp nhàng.

Tại ngã tư, Minh Anh dừng lại để gọi xe.

"Cảm ơn anh đã mời," cô nói.

"Cảm ơn cô đã đến." Khải nhìn xuống chìa khóa trong tay. "Hôm nay giúp tôi thấy rõ hơn một vài thứ."

Cô ngước lên nhìn anh, một thoáng ngắn. "Thứ gì?"

Anh không trả lời ngay. Và khi anh sắp nói thì xe cô đến — chiếc xe máy màu đỏ dừng lại bên lề, tài xế nhìn màn hình điện thoại xác nhận.

"Thứ anh cần quyết định xem nên giữ lại hay không," anh nói cuối cùng.

Minh Anh nhìn anh thêm một giây. Rồi cô bước lên xe.

Khải đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất sau đám đông phố Hàng Bạc. Trong tay anh, chìa khóa ngôi nhà cũ vẫn còn ấm.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →