🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Minh Anh tắt màn hình điện thoại lần thứ ba trong vòng mười lăm phút.

Bên ngoài cửa sổ, mưa chiều Sài Gòn đang rơi theo kiểu mưa tháng Sáu — không ào ạt như đầu mùa mà lặng lẽ, dai dẳng, thứ mưa ngấm vào tường gạch và làm ướt lề đường đến tận chiều tối. Tiếng mưa gõ nhẹ lên tấm tôn nhà hàng xóm vọng qua — lộp bộp, lộp bộp — đều đặn như nhịp thở của ai đang ngủ.

Cô ngồi co chân lên ghế, laptop mở trước mặt nhưng trang bản thảo đã đứng im ở trang 87 suốt hai tiếng nay. Con trỏ nhấp nháy sau chữ cuối cùng cô gõ được — Cô ấy đứng dậy và — rồi dừng. Không thêm được gì nữa.

Điện thoại sáng lên.

Minh Anh không nhìn xuống ngay. Cô nhìn màn hình laptop thêm ba giây, như thể ba giây đó có thể chứng minh được điều gì đó về khả năng tự chủ của mình. Rồi cô nhìn xuống.

Khải: Hôm nay mưa to không nhỉ?

Đơn giản vậy thôi. Không hỏi cô có rảnh không. Không hỏi sao tuần này không thấy cô. Chỉ hỏi về mưa.

Cô gõ: Ừ, mưa từ chiều. Rồi dừng. Xóa đi. Gõ lại: Mưa từ 3 giờ, giờ vẫn chưa tạnh. Xóa nốt. Nhìn chằm chằm vào ô trống. Cuối cùng gõ: Ừ mưa. rồi nhấn gửi trước khi kịp nghĩ thêm.

Ba chấm hiện ra. Biến mất. Hiện lại.

Khải: Ừ mưa.

Chỉ vậy thôi. Hai chữ. Minh Anh nhìn hai chữ đó lâu hơn mức cần thiết rồi đặt điện thoại úp xuống bàn.

Tuần trước, cô đã từ chối gặp anh hai lần.

Lần đầu là cà phê chiều thứ Tư — cô nói đang sửa bản thảo gấp, biên tập viên giục. Điều đó không hoàn toàn sai. Bản thảo thật sự đang bị giục. Nhưng Minh Anh cũng biết rằng nếu muốn, cô hoàn toàn có thể sắp xếp được hai tiếng chiều thứ Tư.

Lần hai là cuối tuần — anh nhắn hỏi có muốn ra Thảo Điền xem triển lãm ảnh không, nghe nói có mấy bức chụp Sài Gòn xưa rất đẹp. Cô đọc tin nhắn trên xe buýt, nghĩ mãi rồi trả lời rằng đang không được khoẻ, sổ mũi.

Cô không sổ mũi.

Cô chỉ sợ.

Vấn đề là Minh Anh không biết cô sợ gì chính xác. Không phải sợ anh — Khải chưa làm gì khiến cô phải sợ. Không phải sợ bị từ chối — anh chưa nói gì để cô có cơ sở mà sợ bị từ chối. Cô sợ cái khoảng không gian kỳ lạ đang hình thành giữa hai người, thứ không có tên gọi, không có hướng đi rõ ràng. Cô sợ rằng mình đang xây dựng cảm xúc trong một công trình mà cô không biết người kia có đang cùng xây hay không.

Nên cô dựng ranh giới. Như thể ranh giới đó có thể giữ cảm xúc lại.

Bên ngoài, mưa nhẹ hơn một chút. Minh Anh nghe tiếng xe máy bắt đầu nổ lại trên đường, tiếng người gọi nhau từ quán ăn tầng dưới — Anh ơi, thêm đĩa rau muống! — tiếng dầu mỡ xèo xèo vọng lên cùng mùi hành phi thơm lừng. Buổi chiều Sài Gòn khi mưa vừa nhẹ là kiểu buổi chiều Minh Anh hay nhớ đến những trang sách mình đọc hồi nhỏ, thứ mùi giấy cũ ẩm ẩm và cảm giác không muốn thế giới chuyển động thêm nữa.

Cô mở bản thảo ra.

Cô ấy đứng dậy và—

Minh Anh gõ: bước đến cửa sổ. Nhìn lại. Xóa. Không đúng rồi. Nhân vật của cô không phải người hay nhìn ra cửa sổ — đó là kiểu hành động của người đang chờ đợi điều gì đó, và nhân vật của cô không chờ. Hoặc ít nhất, cô ấy không muốn thừa nhận rằng mình đang chờ.

Minh Anh ngừng gõ và nhận ra mình đang viết về chính mình.

Điện thoại sáng lên lần nữa.

Khải: Đang làm gì vậy?

Cô nhìn tin nhắn. Câu hỏi đơn giản, giọng anh — dù chỉ qua chữ — vẫn có cái gì đó thoải mái, không ép buộc. Anh không hỏi sao tuần này không thấy em? dù cô biết anh có thể hỏi vậy. Anh không nói anh nhớ em dù — cô không biết anh có nhớ hay không, đó chính là vấn đề.

Đang sửa bản thảo, cô gõ. Rồi dừng. Thêm: Khó viết quá. Gửi.

Khải: Khó ở đoạn nào?

Minh Anh cười khẽ. Anh hỏi thật, không phải hỏi cho có. Điều đó làm cô khó chịu theo một cách cô không giải thích được — rằng ngay cả khi cô đang cố tạo khoảng cách, anh vẫn cứ tự nhiên làm cô muốn trả lời thật.

Nhân vật không chịu làm đúng những gì tôi muốn,* cô gõ. *Cứ đi theo hướng khác.

Khải: Biết đâu hướng đó mới đúng.

Cô đặt điện thoại xuống và nhìn trần nhà.

Có một vết ố nước hình con sò trên trần — cô đã nhìn nó mấy tháng nay, mỗi lần không biết nhìn vào đâu. Phòng trọ của cô nhỏ, đủ để kê một cái giường, một cái bàn làm việc, một kệ sách chật cứng và một cái ghế bố góc tường mà cô mua ở chợ trời hồi mới vào Sài Gòn. Bốn năm rồi. Thành phố này đã quen thuộc đến mức đôi khi cô quên rằng mình không phải người Sài Gòn.

Cô nhớ hôm đầu tiên gặp Khải — cái ghế trống trong tiệm sách, cơn mưa bắt đầu ngoài kia, mùi giấy và cà phê hòa vào nhau. Lúc đó cô chưa biết gì về anh, không có lý do gì để chú ý. Nhưng anh hỏi mượn cuốn sách trên tay cô — lịch sự đến mức không có gì để từ chối — và buổi chiều mưa đó trở thành thứ gì đó cô vẫn chưa đặt tên được.

Vấn đề không phải cô không thích anh.

Vấn đề là cô thích anh nhiều hơn mức an toàn.

Điện thoại sáng lên. Minh Anh nhìn xuống dù đã nhủ lòng không nhìn.

Khải: Này, hỏi thật nhé. Dạo này em có ổn không?

Cô đọc câu đó hai lần. Ba lần.

Anh biết. Hoặc anh cảm nhận được. Anh không phải người vô tâm — điều đó cô biết từ lâu rồi, từ cái cách anh nhớ cô thích uống cà phê không đường, từ cái cách anh đặt câu hỏi và chờ cô trả lời thật sự thay vì chỉ lịch sự nghe qua.

Cô gõ: Em ổn, chỉ hơi bận thôi. Nhìn lại. Quá nhẵn. Quá tròn trịa. Xóa đi.

Gõ lại: Ổn mà anh, bản thảo đang gấp nên ít ra ngoài hơn. Ngón tay chuẩn bị nhấn gửi.

Xóa.

Cô nhìn ô trống. Ngón tay đặt lên màn hình, không gõ.

Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh hẳn. Thành phố bắt đầu ồn ào trở lại theo kiểu Sài Gòn sau mưa — xe cộ dày hơn, tiếng còi xe bắt đầu nghe thấy từ đầu phố, mùi đất ướt bốc lên quyện với khói xe. Bầu trời không còn xám mà chuyển sang màu cam nhạt ở phía tây, thứ màu cam của những buổi chiều đẹp không có lý do.

Minh Anh gõ: Ừ, em ổn. Nhấn gửi trước khi nghĩ thêm.

Ba chấm hiện ra. Một hồi lâu hơn bình thường.

Khải: Ok. Bản thảo xong thì kể anh nghe với nhé.

Chỉ vậy. Không ép, không hỏi thêm. Cô không biết đó là điều cô muốn hay không muốn — anh lùi lại theo đúng cái ranh giới cô vừa dựng, và bỗng dưng ranh giới đó cảm giác cô đơn hơn cô tưởng.

Cô đóng điện thoại và mở bản thảo.

Cô ấy đứng dậy và—

Minh Anh nhìn dòng chữ đó hồi lâu. Nhân vật của cô đang đứng ở giữa một cái quyết định mà cô ấy chưa biết sẽ đi đâu. Cô ấy đứng dậy và — bước đi? Ở lại? Nhìn ra cửa sổ xem mưa? Gọi điện cho người cô đang cố quên?

Minh Anh gõ chầm chậm: Cô ấy đứng dậy và ngồi lại.

Nhìn câu đó một lúc. Xóa.

Gõ lại: Cô ấy đứng dậy và không đi đâu cả.

Vẫn sai. Xóa.

Cô đóng laptop, tựa đầu ra lưng ghế. Mùi cà phê nguội từ cái ly bên cạnh — đắng, hơi chua, đặc trưng của cà phê pha phin để lâu. Tiếng quạt trần quay chậm rì rì phía trên đầu. Từ đường vọng vào tiếng một đứa trẻ đang cười — tiếng cười trẻ con trong trẻo kỳ lạ, thứ âm thanh không liên quan gì đến bất cứ điều gì nhưng cứ nghe vào buổi chiều tà thì dễ làm người ta bùi ngùi.

Minh Anh nhìn lên vết ố hình con sò trên trần nhà.

Cô biết mình đang làm gì. Cô biết tên của điều cô đang làm — cô đang dựng tường, đang tạo khoảng cách, đang cố giữ mình ở một chỗ an toàn trong khi tất cả các phần còn lại của cô đang muốn đi về hướng khác. Cô đã làm điều này trước đây — với người cũ ở Hà Nội, với người bạn học thời đại học mà cô lỡ để ý quá sớm rồi tự làm mình xa. Cô giỏi dựng tường. Điều cô chưa giỏi là sống bên trong những bức tường đó mà không thấy chật.

Điện thoại nằm im trên bàn. Màn hình tối.

Cô nhìn nó một lúc. Rồi cầm lên. Mở cuộc trò chuyện. Đọc lại từ đầu — từ tin nhắn về mưa, về bản thảo, về em có ổn không — đọc hết rồi đặt xuống.

Mở lại laptop.

Cô ấy đứng dậy và—

Con trỏ nhấp nháy. Minh Anh đặt tay lên bàn phím, nhìn màn hình, không gõ gì.

Bên ngoài, Sài Gòn sau mưa bắt đầu sáng đèn —

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →