🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mưa chiều tháng tám ở Hà Nội không bao giờ chịu đến nhẹ nhàng.

Nó đổ xuống như ai đó lật úp cả một thau nước lên mái tôn, rồi lại ngừng bặt trong vài phút, rồi lại đổ. Tiếng mưa gõ vào ô cửa kính của quán cà phê tạo thành một thứ nhịp điệu bất quy tắc mà Minh Anh đã quen đến mức không còn nghe nữa — cho đến khi tiếng ghế gỗ kéo sát bên cạnh cô đánh gục sự im lặng đó.

"Xin lỗi vì đến muộn." Khải đặt một chiếc cặp da màu nâu bạc xuống bàn, hơi thở còn chưa kịp điều hòa. Vai áo sơ mi anh ướt thành hai vệt sẫm màu. "Đi xe đạp qua đường Đinh Tiên Hoàng, mưa ập xuống lúc nào không biết."

Minh Anh nhìn lên từ trang sách đang đọc dở. "Anh đi xe đạp?"

"Để gửi xe máy lại cơ quan." Anh ngồi xuống, rút khăn giấy lau tay. "Tiện thể vừa đi vừa nghĩ."

"Nghĩ về cái gì?"

Khải không trả lời ngay. Anh mở cặp, lấy ra một tập tài liệu đã được đánh dấu bằng nhiều tờ giấy nhỏ đủ màu — vàng, xanh, cam — cắm vào những chỗ khác nhau như một khu rừng giấy nhỏ. Anh đặt tập tài liệu đó lên bàn, đẩy về phía Minh Anh.

"Về cái này."

Tập tài liệu dày chừng bốn mươi trang. Bìa in chữ: Hồ sơ dự án Nhà Văn Hóa Cộng Đồng Phường Bưởi — Vòng Chung Kết Giải Kiến Trúc Xanh 2024. Minh Anh lật qua vài trang — toàn bản vẽ kỹ thuật, bảng số liệu, sơ đồ tầng. Cho đến trang mười bảy, nơi có một đoạn chữ đóng khung riêng, tiêu đề in đậm: Tuyên ngôn thiết kế.

"Anh muốn em đọc phần này?" cô hỏi.

"Ừ. Đọc thật, đừng đọc chiếu lệ."

Minh Anh đọc. Miệng cô hơi mím lại. Đoạn văn viết về không gian, về ánh sáng tự nhiên, về sự kết nối giữa con người và kiến trúc — về mặt ý tưởng thì không sai, nhưng câu chữ cứng như thanh thép. Không gian được thiết kế nhằm tối ưu hóa trải nghiệm người dùng thông qua việc ứng dụng nguyên tắc ánh sáng tự nhiên và thông gió thụ động. Rồi: Cấu trúc mái che được phân tầng theo nguyên lý dòng chảy không khí, đảm bảo hiệu quả năng lượng đồng thời tạo tính thẩm mỹ.

Cô đọc hết. Đặt tập tài liệu xuống.

"Thật thật nhé?" cô hỏi.

"Thật thật."

"Khô." Minh Anh nói thẳng. "Khô như báo cáo tổng kết năm. Anh tả ánh sáng mà em cứ tưởng đang đọc hướng dẫn sử dụng điều hòa."

Khải không giận. Điều đó khiến Minh Anh hơi bất ngờ — cô đã chuẩn bị tinh thần cho một chút phòng thủ, một câu giải thích, hoặc ít nhất là một nụ cười xã giao che đi sự khó chịu. Nhưng anh chỉ gật đầu, nhẹ, như thể cô vừa xác nhận điều anh đã ngờ từ trước.

"Em nói đúng." Anh lấy bút ra. "Phần đó tôi nhờ một người trong nhóm viết. Anh ấy giỏi kỹ thuật nhưng..." Anh nhìn vào trang giấy. "Thiếu hồn."

"Anh cần nó cho khi nào?"

"Tuần sau. Ban giám khảo không chỉ chấm bản vẽ — họ còn đọc tuyên ngôn này để hiểu tư duy thiết kế. Nếu đoạn văn không chạm được, họ sẽ nhìn bản vẽ bằng con mắt kỹ thuật thuần túy. Mà kiến trúc không phải chỉ là kỹ thuật."

Minh Anh nhìn anh. "Anh có thể tự viết lại không?"

"Tôi viết được bản vẽ, không viết được văn." Khải ngập ngừng một chút, rồi hỏi: "Em có phiền không nếu tôi ngồi đây chỉnh lại? Em cứ đọc sách bình thường, tôi không làm phiền đâu. Nhưng nếu có chỗ nào em góp ý được thì..."

"Thì anh sẽ hỏi?"

"Thì tôi sẽ hỏi."

Minh Anh nhìn tập tài liệu. Nhìn bút trong tay anh — loại bút bi đen thông thường, đầu bút đã bị cắn bẹt ở phần nắp. Nhìn ra ngoài cửa kính, nơi mưa đang lại bắt đầu một đợt mới, những hạt nước chạy thành từng vệt dài trên mặt kính.

"Được," cô nói. "Nhưng em không hứa góp ý hay ho đâu."

Khải làm việc trong im lặng.

Đó là điều đầu tiên Minh Anh nhận ra — anh không nói, không nhìn quanh, không kiểm tra điện thoại. Anh đọc lại đoạn văn, gạch chân, rồi lật sang một tờ giấy trắng và bắt đầu viết tay. Không phải gõ máy tính — viết tay, nét bút nghiêng đều, chậm.

Minh Anh cố quay lại trang sách của mình.

Được hai trang, cô ngước nhìn.

Khải đang nhìn vào tờ bản vẽ — một trong những tờ anh đã lấy ra và trải phẳng lên mặt bàn. Ngón tay anh chạy dọc theo một đường cong trong bản vẽ, không chạm vào giấy, chỉ lướt trên không. Như thể anh đang đọc bằng ngón tay một thứ ngôn ngữ mà mắt thường không thấy được.

Cô nhìn xuống sách. Đọc lại đoạn vừa đọc vì không nhớ nội dung.

Năm phút sau, Khải gõ nhẹ bàn. "Em, chỗ này — anh viết: Mái ngói xếp tầng như những bàn tay che mưa. Nghe có được không?"

Minh Anh nghiêng đầu, nghĩ. "Nghe được. Nhưng 'che mưa' hơi bị thực dụng quá. Mái nhà mình nó che mưa thật, nhưng nếu anh muốn câu đó gợi cảm giác thì thay bằng 'như những bàn tay giơ lên đón gió' chẳng hạn."

Khải ghi lại. Gật đầu. Quay vào trang giấy.

Minh Anh quay lại sách. Lần này được ba trang.

"'Ánh sáng đi vào phòng đọc vào buổi sáng như ánh nến'." Khải đọc lên, ngẫm. "Hay là 'như ánh ban mai qua tán lá'? Nhưng không có cây ở đó."

"Thì đừng dùng hình ảnh không có thật." Minh Anh đặt sách xuống hẳn, vì rõ ràng buổi chiều này cô sẽ không đọc được thêm trang nào nữa. "Nếu căn phòng nhận ánh sáng buổi sáng thì ánh sáng đó trông như thế nào? Nó vàng hay trắng? Nó đổ thẳng hay lan ra?"

Khải nhìn vào bản vẽ. "Cửa sổ hướng đông, khoảng tám giờ sáng thì ánh nắng đổ nghiêng, hắt lên mặt sàn gỗ thành một dải vàng nhạt."

"Thì viết y như vậy đi. 'Vào buổi sáng sớm, ánh nắng hướng đông hắt nghiêng qua cửa, loang một dải vàng nhạt trên sàn gỗ.' Đơn giản hơn, mà người ta nhìn thấy được."

Khải nhìn cô.

"Sao anh nhìn em vậy?"

"Tôi đang tự hỏi tại sao mình không nhờ em từ đầu."

Minh Anh cốc nhẹ vào mép tập tài liệu. "Vì anh không biết em."

"Giờ thì biết rồi."

Ngoài cửa sổ, mưa đã nhỏ hơn, chỉ còn rả rích. Tiếng xe máy nổ máy trên phố Đinh Lễ, tiếng còi xe vọng lại từ xa. Mùi cà phê từ máy pha sau quầy quyện với mùi ẩm của mưa lọt vào mỗi lần cửa mở — ai đó ra, ai đó vào, cái thế giới ngoài kia vẫn đang chạy trong khi bàn này đứng yên.

Minh Anh để ngón tay lên mép trang giấy Khải đang viết. Không phải cố ý — chỉ là tay cô tự đặt xuống trong khi mắt theo dõi anh viết từng câu.

Không gian cộng đồng không phải là nơi người ta đến để ngồi cạnh nhau — mà là nơi người ta đến để không cô đơn trong khi làm việc một mình.

"Câu này hay," cô nói, giọng nhỏ hơn một chút.

Khải không ngước lên. "Em thấy vậy thật không?"

"Ừ." Minh Anh rút tay về. "Câu đó anh viết không cần ai gợi ý."

Anh đặt bút xuống. Nhìn vào câu vừa viết một lúc lâu, như đang kiểm tra xem nó có thật không. Rồi anh lật sang trang tiếp theo và tiếp tục viết.

Minh Anh nhặt sách lên. Đọc được nửa trang. Rồi lại nhìn lên.

Lần này cô để ý đến bàn tay anh — cách ngón tay cầm bút, cổ tay tì nhẹ lên mặt bàn, sự cẩn thận trong từng chữ viết tay. Đây không phải người viết thường. Nét chữ hơi nghiêng về phải, cân đối, như người đã quen vẽ đường thẳng bằng tay trước khi có máy tính.

Cô nhìn bao lâu? Không biết. Chỉ đến khi tiếng Khải vang lên — không phải hỏi cô, anh đang đọc lại đoạn vừa viết một mình, giọng thì thầm — cô mới nhận ra mắt mình đã ở đó quá lâu.

Cô nhìn xuống trang sách. Chữ nhòa đi một chút.

Sao vậy? — cô tự hỏi, không có câu trả lời rõ ràng.

"Xong rồi." Khải buông bút, duỗi thẳng lưng. Tiếng lưng anh kêu khẽ. "Hai mươi phút. Nhanh hơn tôi tưởng."

"Vì anh biết mình muốn nói gì." Minh Anh nhìn vào trang giấy chi chít chữ viết tay. "Chỉ là trước giờ anh đang nói bằng ngôn ngữ sai."

Khải nhìn cô với một vẻ gì đó cô không đọc được hẳn — không phải ngạc nhiên, không hẳn là biết ơn, nhưng cũng không phải bình thường.

"Cảm ơn," anh nói.

"Em không làm gì nhiều."

"Em nói 'khô như báo cáo tổng kết năm'. Cái đó giá trị hơn một giờ tôi ngồi tự nhìn vào mà không thấy vấn đề."

Minh Anh cười nhỏ, quay mặt về phía cửa sổ. Mưa đã tạnh hẳn. Nền trời phía tây ửng một màu vàng cam mỏng, kiểu hoàng hôn mà Hà Nội chỉ có sau mưa — ngắn, dịu, và biến mất trước khi người ta kịp chụp ảnh.

"Trời tạnh rồi," cô nói.

"Ừ." Khải thu dọn giấy tờ vào cặp, chậm rãi, ngăn nắp. "Em còn ngồi không?"

Minh Anh nhìn vào ly cà phê đã nguội của mình. Nhìn trang sách đọc dở từ hai tiếng trước.

"Thêm một chút," cô nói.

Và cô không biết mình đang nói về cà phê, về cuốn sách, hay về điều gì khác hoàn toàn —

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →