🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Minh Anh không biết từ lúc nào mình bắt đầu để ý đến chiếc ghế đó.

Góc bàn sát cửa sổ nhìn ra phố Đinh Lễ — cái chỗ mà ánh đèn đường lọt vào vừa đủ để đọc sách mà không cần bật đèn bàn thêm, nơi tiếng còi xe ngoài kia trở thành thứ âm thanh nền quen thuộc thay vì phiền nhiễu. Cô vẫn ngồi đó mỗi chiều thứ Ba và thứ Năm, từ khoảng hai giờ đến khi Lan Hương — người chủ quán — bắt đầu lau bàn, nghĩa là đã sắp đến giờ đóng cửa.

Nhưng gần đây, đôi khi Minh Anh đến và thấy chỗ đó đã có người.

Người đó là Khải.

Điều lạ là cô không thấy khó chịu.

Hôm đó là một buổi chiều thứ Năm đầu tháng Bảy. Hà Nội đang vào mùa mưa ngắt quãng — kiểu mưa không báo trước, đổ xuống mười lăm phút rồi tạnh, để lại mặt đường óng lên như gương và mùi nhựa đường ngai ngái pha lẫn hơi đất ẩm từ chậu cây bên vỉa hè. Minh Anh bước vào quán, rũ chiếc ô nhỏ bên cạnh kệ sách lối vào, ngửi thấy mùi cà phê rang tối quen thuộc cùng thứ gì đó giống bơ, có lẽ Lan Hương đang nướng bánh mì phía sau.

Khải đã ngồi đó rồi.

Anh đang cúi xuống một tờ bản vẽ trải rộng trên mặt bàn — không phải bản vẽ in, mà là bản thảo tay, những đường kẻ bằng bút chì mảnh và ghi chú chi chít ở lề. Ly cà phê đen của anh để sang một góc, đã nguội đến phân nửa. Anh không ngẩng đầu lên khi cô bước vào, nhưng khi cô kéo ghế ngồi xuống phía bên kia bàn, anh dịch tờ bản vẽ sang một bên — không nhiều, chỉ đủ để nhường chỗ cho cô đặt túi xách — mà không nói gì.

Minh Anh cũng không nói gì.

Cô lấy cuốn bản thảo ra, mở trang đang đọc dở, gọi một ly trà đào đá khi Lan Hương đi qua, và bắt đầu đọc.

Họ ngồi như thế gần một tiếng đồng hồ.

"Cái nhà này," Khải nói, đột ngột, giọng anh trầm và hơi khàn như người đang nghĩ to hơn là đang nói chuyện, "tôi không biết phải xử lý nó thế nào."

Minh Anh ngẩng đầu. Anh đang nhìn vào tờ bản vẽ, ngón tay gõ nhẹ lên một chỗ ở góc trái.

"Nhà nào?" cô hỏi.

"Nhà phố cổ. Phố Mã Mây, số 38." Anh xoay tờ bản vẽ để cô có thể nhìn thấy. Đó là mặt tiền một ngôi nhà ống điển hình — chiều ngang hẹp, chiều sâu kéo dài vào trong, tầng hai và tầng ba nhô ra so với tầng một theo kiểu xây từ đầu thế kỷ trước. "Chủ nhà muốn giữ cái hồn của nó. Nhưng họ cũng cần điều hòa, cần thang máy nhỏ, cần ánh sáng. Mà tôi can thiệp vào một chỗ là hỏng chỗ khác."

Minh Anh nhìn vào những đường kẻ. Cô không hiểu ký hiệu kiến trúc, nhưng cô hiểu vấn đề.

"Cái hồn của nó là gì?" cô hỏi.

Khải dừng lại. Câu hỏi đó hình như không phải câu anh đang chờ.

"Tôi cũng đang cố tìm câu trả lời đó," anh nói, sau một lúc. Giọng anh không còn chắc chắn như trước. "Là cái mùi gỗ cũ? Là tỷ lệ của cầu thang? Là kiểu ánh sáng lọt qua giếng trời giữa nhà? Nếu tôi không giữ được cái đó, dù tôi làm gì đi nữa thì cũng chỉ là nhà mới đội mũ nhà cũ."

Minh Anh nhìn anh một lúc. Rồi cô đẩy cuốn bản thảo của mình sang phía anh.

"Tôi đang biên tập cái này," cô nói. "Tập truyện ngắn về Hà Nội xưa. Tám tác giả, tám câu chuyện, đều viết về những thứ đang biến mất. Có một truyện về mùi nước mưa trên mái ngói. Một truyện về tiếng rao hàng rong lúc sáng sớm. Một truyện về cái cách người ta ngồi uống trà ở hiên nhà mà không cần nói chuyện."

Khải cầm cuốn bản thảo lên. Anh lật vài trang — không đọc, chỉ lướt qua, nhưng cô thấy anh dừng lại ở một chỗ, đọc một đoạn. Rồi lật tiếp.

"Chị đang cố giữ cái hồn của nó bằng chữ," anh nói.

"Và anh đang cố giữ nó bằng tường và cột." Minh Anh cầm lại cuốn bản thảo. "Khó như nhau."

Bên ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu lại — lần này không báo trước, rào xuống đột ngột như ai đổ một xô nước từ mái hiên. Tiếng mưa gõ trên mái tôn che vỉa hè nghe giòn và liên tục. Một người đàn ông chạy xe máy vào dưới hiên nhà bên cạnh, áo mưa chưa kịp mặc đã ướt phân nửa. Tiếng còi xe dừng lại, thay bằng tiếng mưa và tiếng nhạc nhỏ trong quán — Lan Hương đang bật Trịnh Công Sơn, như mọi chiều mưa.

"Rừng thu từng đêm nghe thu mưa rơi…"

Minh Anh nhìn ra cửa sổ. Mặt kính đọng hơi nước ở góc, nhòe những đốm sáng vàng từ đèn đường bên kia phố.

"Tôi không biết mình có làm được không," cô nói, không hẳn là nói với Khải. "Mấy truyện này họ viết rất hay. Nhưng tôi biên tập lại, cắt đi một câu, thêm vào một dấu chấm — tôi sợ mình làm mất cái gì đó mà tôi không nhận ra được."

"Chị sợ vô tình làm hỏng nó."

"Ừ."

Khải nhìn ly cà phê nguội của mình. "Tôi hiểu cảm giác đó." Anh cầm ly lên, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống với vẻ mặt của người biết cà phê đã không còn ngon nhưng vẫn uống vì thói quen. "Hồi mới ra trường, tôi từng làm một dự án nhỏ — cải tạo cái sân vườn cho một gia đình ở Tây Hồ. Có cây bưởi cũ, đã trồng mấy chục năm, thân cong, không đẹp theo kiểu vườn hiện đại. Tôi đề xuất chặt đi, trồng cây mới cho gọn. Ông chủ nhà đồng ý."

Minh Anh chờ.

"Xong dự án, bà vợ ông ấy không nói gì. Nhưng tôi thấy bà nhìn cái chỗ trống đó mỗi lần tôi đến kiểm tra. Sau này tôi mới biết cây bưởi đó trồng từ hồi họ mới cưới." Anh lặng một chút. "Tôi đã không hỏi trước."

Câu chuyện đó dừng ở đó. Không có kết luận, không có bài học nói thẳng. Nhưng Minh Anh hiểu — theo cái cách mà những thứ quan trọng thường được hiểu mà không cần giải thích.

Lan Hương mang ra hai ly mới — cà phê đen cho Khải, trà gừng nóng thay vì trà đào đá cho Minh Anh, vì trời đã chuyển mưa và hơi lạnh.

"Chị Lan Hương tự động đổi cho chị rồi đó," Minh Anh nói, hơi ngạc nhiên.

"Chị ấy hay làm thế," Khải nói. "Tôi ngồi quán này mấy tháng, chưa bao giờ phải gọi ly thứ hai. Chị ấy tự biết."

Minh Anh nhìn về phía quầy, nơi Lan Hương đang lau tay vào tạp dề và quay lại phía sau. Cô tự hỏi Lan Hương đã quan sát họ bao lâu — cái cách họ ngồi im lặng bên nhau, cái cách Khải tự dịch tờ bản vẽ sang một bên khi cô đến, cái cách họ không cần hỏi nhau ngồi ở đâu nữa.

Có lẽ người ngoài nhìn vào rõ hơn người trong cuộc.

"Anh đến đây từ bao giờ?" Minh Anh hỏi.

Khải nghĩ một chút. "Từ hồi tôi nhận dự án Mã Mây. Khoảng tháng Tư. Văn phòng ồn quá, không nghĩ được." Anh nhìn xung quanh quán một lượt — những kệ sách gỗ cũ sơn xanh rêu, những bức ảnh đen trắng về Hà Nội thập niên 60 treo trên tường, ánh đèn vàng ấm và mùi cà phê ngấm vào từng góc. "Chỗ này yên."

"Tôi đến từ khoảng tháng Ba," Minh Anh nói. "Nhận bản thảo đầu tiên thì bắt đầu đến đây."

Họ nhìn nhau. Cùng lúc nhận ra rằng họ đã ngồi cùng cái quán này, có lẽ cùng cái bàn này, từ trước cả cái ngày đầu tiên họ để ý đến nhau.

"Mà hồi đó," Khải nói, giọng hơi dè dặt, "chị ngồi góc kia phải không? Gần kệ sách."

"Đúng." Minh Anh nhớ lại. "Rồi một hôm góc đó đầy người, tôi chuyển ra đây."

"Tháng Năm," Khải nói. "Tôi nhớ vì hôm đó tôi cũng vừa chuyển ra bàn này."

Minh Anh không nói gì. Nhưng cô cảm thấy thứ gì đó dịch chuyển — không phải tim đập nhanh hơn hay gì to tát như thế, chỉ là một cảm giác nhẹ, như khi bạn tìm được một mảnh ghép mà không biết mình đang tìm.

Mưa ngoài kia bắt đầu nhỏ lại. Tiếng nước chảy dọc theo rãnh bên đường đã chậm hơn. Ánh đèn đường bên kia ô cửa sổ sáng lên trong làn hơi nước mờ, vàng và mềm như nhung.

Khải cuộn tờ bản vẽ lại, đặt vào ống đựng. Anh nhìn ra ngoài một lúc, rồi quay sang Minh Anh.

"Chị biết điều gì không," anh nói, không hẳn là câu hỏi, "tôi nghĩ cái hồn của một ngôi nhà không nằm ở vật liệu. Không phải ở gỗ cũ hay ngói cũ. Nó nằm ở cái cách người ta sống trong đó — thói quen, ký ức, cái mùi của buổi sáng lúc họ nấu cơm. Những thứ đó tôi không thể vẽ được."

Minh Anh nhìn anh.

"Thì viết lại đi," cô nói nhẹ nhàng. "Trước khi anh bắt đầu vẽ — hỏi họ những câu đó. Mùi buổi sáng ra sao. Cái cầu thang ai hay ngồi chơi hồi nhỏ. Tiếng động nào họ nghe mà biết đã đến giờ ăn tối. Rồi anh sẽ biết cần giữ cái gì."

Khải nhìn cô một lúc. Một cái nhìn mà Minh Anh không hoàn toàn đọc được — không phải vì nó phức tạp, mà vì nó có quá nhiều lớp cùng một lúc.

"Sao chị không làm kiến trúc sư?" anh hỏi.

Cô cười — thật sự cười, không phải kiểu cười xã giao. "Vì tôi không vẽ được gì cả. Tôi chỉ biết đọc."

"Đọc cũng là một cách nhìn," anh nói.

Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh hẳn. Phố Đinh Lễ ướt và sáng, những chiếc xe máy bắt đầu lăn bánh trở lại, tiếng động của thành phố dần trở lại bình thường. Nhưng trong quán, thời gian có vẻ chậm hơn một chút — hay chỉ là Minh Anh cảm thấy như vậy, trong cái khoảnh khắc mà cô nhận ra rằng câu hỏi của anh và câu hỏi của cô, dù khác nhau về hình thức, đều đang hỏi cùng một điều.

Làm sao giữ được linh hồn của những thứ mình yêu, khi thế giới cứ tiếp tục thay đổi?

Cô không có câu trả lời. Anh cũng không.

Nhưng lần đầu tiên từ khi nhận bản thảo này, Minh Anh cảm thấy mình không phải người duy nhất đang đặt câu hỏi đó —

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →