🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mưa vẫn rơi.

Không còn ào ạt như lúc đầu, chỉ còn lắc rắc, mỏng như sương, đủ để người ta chần chừ không muốn bước ra. Minh Anh nhìn qua khung kính, thấy mặt đường Lý Tự Trọng loáng ướt như một tấm gương nằm ngang, phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt và những chiếc xe máy lướt qua để lại vệt nước dài.

Bên cạnh cô, người đàn ông vẫn ngồi yên với tập bản vẽ trên bàn.

Cô không định nhìn. Nhưng khi anh lật thêm một trang, cô vô tình thấy — những đường nét sắc gọn, chia ô vuông, chia hình chữ nhật, ghi chú bằng chữ nhỏ dày đặc bên lề. Không phải bản vẽ mỹ thuật, không phải phác thảo tự do. Đây là bản vẽ kỹ thuật. Bình diện mặt đứng. Tỉ lệ 1:100.

Cô đã thấy những tờ giấy như thế này trước đây — trên bàn họp ở công ty, khi họ còn đang trao đổi về dự án cải tạo tầng ba.

"Anh làm kiến trúc sư?" cô hỏi trước khi kịp nghĩ.

Anh ngẩng đầu lên. Lần này cô kịp nhìn thẳng vào mắt anh — màu nâu đen, điềm tĩnh, có một nét hơi ngạc nhiên thoáng qua rồi biến mất.

"Ừ." Anh gật đầu. "Sao em biết?"

Minh Anh chỉ vào tập bản vẽ. "Bình diện. Em hay thấy mấy tờ đó ở chỗ làm."

"Chỗ em làm có dự án xây dựng à?"

"Cải tạo văn phòng. Tòa nhà trên đường Đinh Tiên Hoàng." Cô nói, rồi chợt nhớ ra. "Thiên Long Tower."

Anh im lặng một chút.

"Anh thiết kế tòa đó." Giọng anh không tự hào, không khoa trương. Chỉ nói như người ta nói thời tiết hôm nay có mây.

Minh Anh dừng lại. Nhìn anh. Nhìn lại tập bản vẽ trên bàn.

Tòa Thiên Long Tower — cô đã đi vào đó hàng chục lần, đứng ở sảnh tầng một nhìn lên trần cao vút với những thanh thép phơi lộ có chủ ý, ánh sáng tự nhiên đổ xuống qua giếng trời ở trung tâm. Lần đầu bước vào, cô đã dừng lại giữa sảnh, ngơ ngác như người lạc vào chỗ không thuộc về mình — cái cảm giác không phải vì tòa nhà quá xa hoa, mà vì nó có hồn. Có gì đó trong cách ánh sáng rơi xuống sàn đá granite, trong cách không gian được tính toán để người ta không bao giờ cảm thấy ngột ngạt dù đứng giữa trung tâm thương mại.

Cô không ngờ người tạo ra cái hồn đó lại đang ngồi cạnh cô, trong một quán cà phê nhỏ, dưới mưa.

"Em hay ngồi ở sảnh tầng một," cô nói, không chắc mình muốn nói gì hơn. "Chỗ có cái ghế dài cạnh giếng trời. Ánh sáng ở đó đẹp lắm."

Anh nhìn cô với ánh mắt không đọc được, rồi khẽ gật đầu.

"Anh biết chỗ đó."

Tất nhiên là anh biết.

Họ không trao đổi số điện thoại.

Điều đó xảy ra — hay đúng hơn là không xảy ra — một cách rất tự nhiên, đến mức về sau Minh Anh không hiểu tại sao mình lại chú ý đến sự vắng mặt của nó. Mưa tạnh. Anh xếp tập bản vẽ lại, bỏ vào túi. Cô nhét bookmark vào cuốn sách, đứng dậy lấy áo mưa. Họ gật đầu chào nhau theo cái cách người lạ vẫn làm — lịch sự, nhẹ nhàng, không có gì thêm.

Anh ra trước. Cô đứng lại trả tiền nước.

Khi bước ra đường, mùi đất sau mưa dâng lên nồng nàn, pha lẫn mùi khói xe và mùi bánh mì từ tiệm kế bên. Minh Anh đứng ngoài hiên một lúc, nhìn về phía anh đi — nhưng đường đã đông người trở lại, xe cộ ùn lên sau cơn mưa, và anh đã biến mất vào dòng người đó như chưa hề tồn tại.

Cô cắm tai nghe vào, chọn một playlist ngẫu nhiên, và đi bộ về phía bãi xe.

Chỉ đến khi về đến nhà, thay đồ xong, ngồi xuống sofa định đọc tiếp — cô mới nhận ra.

Cuốn sách không có trong túi.

Minh Anh lật túi xách ra ba lần. Kiểm tra ngăn phụ, ngăn khóa kéo bên hông, thậm chí lục cả túi áo mưa. Không có.

Cô ngồi im một lúc, nhẩm lại. Cô đã đặt cuốn sách trên bàn. Đã cài bookmark vào. Rồi đứng dậy, lấy áo mưa, trả tiền — và bước ra.

Cuốn sách vẫn còn trên bàn.

Thở dài. Cuốn sách bìa gai cũ, mua ở chợ sách cũ Đặng Thị Nhu từ năm ngoái, bên trong còn có mấy tờ ghi chú bằng bút chì của cô. Không phải thứ gì quý giá về tiền bạc — nhưng cô đã đọc nó ba lần và còn dự định đọc thêm.

Cô định nhắn tin cho quán hỏi, nhưng không nhớ tên quán. Chỉ nhớ mặt tiền màu xanh rêu, bảng hiệu chữ nhỏ, đường Pasteur — đoạn gần ngã tư.

Sáng hôm sau, cô đi làm sớm hơn thường lệ, ghé lại tìm. Quán vẫn mở, bàn bên cửa sổ đã có người khác ngồi. Cô hỏi nhân viên — một cô gái trẻ tóc cột cao, mang tạp dề nâu — về cuốn sách.

"Dạ, em có thấy trên bàn đó," cô gái nói, nhíu mày nhớ lại. "Nhưng mà người ngồi sau chị lấy đi rồi. Anh đó tưởng là sách của quán."

Minh Anh dừng lại. "Người ngồi sau chị? Anh đó trả lại chưa?"

"Chưa ạ. Nhưng anh đó có ghé lại hỏi hôm nay. Anh nói sách có ghi chú bên trong nên biết là của khách. Nhờ tụi em nhắn cho khách thường xuyên."

Minh Anh nhìn cô gái.

"Anh đó — trông như thế nào?"

"Cao. Tóc hơi dài. Mang túi vải." Cô gái suy nghĩ thêm. "Hay uống americano không đường."

Tin nhắn đến lúc mười một giờ trưa, khi Minh Anh đang ăn cơm hộp một mình trên tầng ba văn phòng, nhìn xuống đường Đinh Tiên Hoàng lúc trưa tấp nập.

Số lạ. Không lưu danh bạ.

"Chào chị. Em là nhân viên Cà Phê Rêu — đường Pasteur. Có một vị khách nhờ em nhắn: anh ấy vô tình lấy nhầm cuốn sách của chị để quên hôm qua. Xin lỗi chị. Anh ấy muốn trả lại và nhờ chị ghé quán hoặc nhắn số để anh ấy liên lạc trực tiếp."

Minh Anh đọc tin nhắn lần thứ hai. Lần thứ ba.

Americano không đường.

Cô đặt hộp cơm xuống, nhìn ra cửa sổ. Phía bên kia đường, mấy chiếc xe ba gác chở hàng đang len lỏi qua dòng xe máy đặc. Một bà bán bánh mì đứng dưới tán cây, quạt tay phẩy phẩy. Tiếng còi xe, tiếng nhạc xập xình từ cửa hàng bên dưới, tiếng máy lạnh rì rầm sau lưng cô.

Anh ta lấy nhầm. Hay anh ta biết là sách của cô mà vẫn cầm đi?

Cô nhớ lại — khi cô đứng dậy, cô đã nhìn anh một lần cuối trước khi quay sang gọi nhân viên tính tiền. Lúc đó anh đã nhìn xuống bàn cô. Đã thấy cuốn sách.

Anh ta không phải người vô ý.

Nhưng cũng có thể anh ta thực sự tưởng là sách của quán. Mấy quán cà phê hay để sách trên bàn cho khách đọc. Không phải điều gì quá khó hiểu.

Hay anh ta cố tình?

Cô nhíu mày vào câu hỏi đó, thấy mình hơi bực — không hẳn bực thật, chỉ là cái cảm giác không thoải mái khi không đọc được người khác. Cô không thích những người mà cô không đọc được.

Nhưng dưới cái bực bội mỏng đó là thứ gì khác, nằm im, chờ đợi.

Tò mò.

Cô gõ vào ô trả lời, xóa đi, gõ lại.

"Cảm ơn bạn đã nhắn. Chị sẽ ghé lấy sách vào chiều nay hoặc ngày mai."

Gửi. Đặt điện thoại xuống bàn.

Nhìn lên trần nhà — những thanh thép phơi lộ, giếng trời ở trung tâm tòa nhà đổ ánh sáng xuống theo góc nghiêng của buổi trưa. Đẹp, theo cái cách mà người thiết kế ra nó chắc đã tính toán rất kỹ.

Minh Anh nhặt hộp cơm lên, ăn tiếp.

Nhưng lần này cô ăn chậm hơn, như thể đang chờ đợi điều gì mà cô chưa kịp đặt tên.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →