Tôi tên là Huyền. Năm nay tôi bốn mươi hai tuổi.
Tôi kể chuyện này ra không phải để ai thương. Tôi có nhà, có hai đứa con khoẻ mạnh, có công việc lương ba mươi tám triệu một tháng, và trong mắt họ hàng ở quê thì tôi là đứa thành đạt nhất họ. Mỗi lần về, các bác lại chỉ vào tôi mà bảo mấy đứa cháu: "Học đi rồi như cô Huyền kia kìa."
Tôi kể vì có một chuyện tôi đang làm mà tôi không nói được với ai. Không nói với chồng. Không nói với hai đứa bạn thân nhất. Không nói cả trong nhóm trò chuyện của mấy chị em cùng nghề, cái nhóm mà chúng tôi vẫn kể cho nhau nghe đủ thứ, kể cả chuyện lương.
Chuyện ấy tôi để ở cuối. Bây giờ tôi phải kể từ đầu, vì nếu không kể từ đầu thì các bạn sẽ tưởng tôi là hạng người khác.
*
Năm tôi mười lăm tuổi, bố tôi mua một cái máy tính.
Không phải mua cho tôi. Mua cho anh trai tôi, năm ấy anh học lớp mười hai, sắp thi đại học. Nhà tôi ở thị trấn, bố làm bưu điện, mẹ bán hàng khô ngoài chợ. Cái máy ấy giá bằng sáu tháng lương của bố, mua trả góp qua chỗ quen, và khi người ta chở về thì cả xóm sang xem.
Nó là một cái thùng màu trắng ngà, một cái màn hình lồi phía sau to như cái nồi cơm điện úp ngược, và một bàn phím mà gõ vào nghe lộp cộp rất sướng tay.
Bố tôi kê nó ở góc nhà, trải một tấm vải điều lên trên, và dặn:
"Chỉ có thằng Toàn được động vào. Con Huyền không được sờ."
Tôi vâng. Ngày ấy trong nhà tôi, bố nói một câu là hết chuyện.
Anh Toàn dùng cái máy ấy được ba tuần. Anh chơi một trò xếp hình, chơi chán thì chơi trò bắn xe tăng, rồi anh chán nốt. Đến tuần thứ tư thì cái máy nằm im dưới tấm vải điều, và mỗi tối bố tôi lại phủi bụi cho nó như phủi bụi bàn thờ.
Tôi thì tôi nhìn nó suốt.
Tôi nhìn từ chỗ tôi ngồi học, cách chừng ba mét. Tôi nhìn cái tấm vải điều ấy và tôi nghĩ: bên dưới kia có một cái gì đó, mà cái gì đó ấy không phải trò xếp hình.
*
Lần đầu tiên tôi bật nó lên là một buổi trưa tháng bảy.
Bố đi làm, mẹ ngoài chợ, anh Toàn đi đá bóng. Cả nhà chỉ có tôi và con mèo.
Tôi giở tấm vải điều ra. Tôi bấm cái nút tròn.
Cái máy kêu một tiếng "bíp", rồi quạt chạy ù ù, rồi màn hình sáng lên.
Tôi không biết tả cái cảm giác ấy thế nào cho các bạn hiểu. Bây giờ ai cũng có màn hình sáng trong túi, sáng suốt ngày, sáng đến mức phải mua kính chống ánh sáng xanh. Nhưng năm ấy, trong cái nhà cấp bốn ở thị trấn, giữa trưa hè, cái màn hình lồi ấy sáng lên trong bóng tối của gian nhà đóng cửa, và tôi ngồi trước nó, mười lăm tuổi, tim đập thình thịch vì sợ bố về.
Nó giống như mở một cánh cửa mà đằng sau không phải là sân nhà mình.
Tôi loay hoay chừng bốn mươi phút. Tôi bấm bừa. Tôi mở ra được một cái cửa sổ màu xanh, trong đó có mấy dòng chữ, và tôi hoảng quá tắt đi. Rồi tôi mở lại. Rồi tôi lại tắt.
Đến khi nghe tiếng xe máy của mẹ ngoài ngõ thì tôi tắt vội, phủ vải điều lại, chạy ra bàn học ngồi.
Tim tôi đập đến mức tôi phải lấy tay ấn lên ngực.
Tối hôm ấy nằm ngủ, tôi nghĩ đến nó. Mấy hôm sau nữa, tôi vẫn nghĩ đến nó.
Sau này lớn lên, đọc sách người ta tả cái tuổi mới lớn, tả cái sự tò mò không gọi tên được, tả cái việc người ta cứ nghĩ mãi về một điều mà không dám nói với ai, tôi thấy đúng y như thế cả. Chỉ khác cái đối tượng.
Với các bạn tôi năm ấy thì đó là mấy anh lớp trên. Với tôi thì đó là một cái thùng màu trắng ngà dưới tấm vải điều.
*
Tôi học lén như thế suốt hai năm.
Chỗ tôi ở, năm hai nghìn linh một, có ba quán internet. Một tiếng ba nghìn đồng. Tiền ăn sáng của tôi là năm nghìn một ngày.
Tôi nhịn ăn sáng.
Mỗi ngày tôi để dành ba nghìn, và cứ ba ngày tôi đi một lần, ngồi một tiếng. Tôi không chơi trò gì cả, không vào phòng trò chuyện như mấy đứa bạn. Tôi mở mấy cái trang dạy làm trang mạng, chép lại vào một quyển vở ô ly, chép tay từng dòng, chép cả những chỗ tôi không hiểu.
Quyển vở ấy tôi còn giữ đến bây giờ. Nó ở trong thùng giấy trên nóc tủ. Chữ tôi ngày ấy nắn nót lắm, còn viết cả chữ hoa đầu dòng, vì tôi tưởng máy nó cũng đọc như người.
Cái dòng đầu tiên tôi chép, và cũng là cái dòng đầu tiên tôi làm cho chạy được, là dòng này:
Xin chào thế giới.
Tôi gõ nó vào một buổi chiều thứ bảy ở quán internet của bác Tuấn, máy số bảy, cái máy có bàn phím bị kẹt chữ S nên phải nhấn mạnh.
Tôi bấm chạy.
Và trên màn hình, giữa cái nền trắng trơn, hiện ra bốn chữ ấy.
*
Các bạn ạ, tôi năm nay bốn mươi hai tuổi. Tôi đã làm ra những thứ lớn hơn nhiều. Tôi từng viết một hệ thống chạy cho hai triệu người dùng. Tôi từng sửa một lỗi mà nếu để lên thật thì công ty mất mười tỷ trong một đêm.
Nhưng chưa lần nào tôi sung sướng bằng cái buổi chiều thứ bảy ấy, ở quán bác Tuấn, máy số bảy, khi bốn chữ Xin chào thế giới hiện ra trên màn hình.
Vì đó là lần đầu tiên trong đời tôi làm ra được một thứ từ chỗ không có gì.
Không phải chép bài. Không phải làm theo mẫu. Tôi gõ vào đấy mấy dòng, và thế là có một cái vừa mới ra đời trên thế gian này, do tôi.
Tôi ngồi nhìn bốn chữ ấy chắc phải năm phút. Rồi tôi xoá đi. Rồi tôi gõ lại. Rồi tôi lại nhìn.
Bác Tuấn phải gọi ba lần tôi mới nghe thấy: "Cháu ơi hết giờ rồi cháu."
*
Tôi về nhà, đạp xe qua cánh đồng, và tôi vừa đạp vừa cười một mình.
Chiều ấy nắng lắm. Tôi nhớ cả cái mùi rơm. Tôi nhớ có con trâu đứng ở vệ đường nhìn tôi.
Và tôi nhớ rất rõ cái ý nghĩ trong đầu tôi lúc ấy, cái ý nghĩ của một đứa con gái mười bảy tuổi vừa nhịn ăn sáng ba ngày để đổi lấy một tiếng đồng hồ:
Mình sẽ làm cái này cả đời.
Tôi đã làm cả đời thật.
Chỉ có điều, cái "cái này" mà tôi nghĩ đến hôm ấy, và cái "cái này" mà tôi làm hai mươi hai năm sau, hoá ra là hai thứ khác nhau.
Nhưng chuyện đó thì hôm ấy tôi chưa biết. Hôm ấy tôi mười bảy tuổi, tôi đạp xe qua cánh đồng, và tôi cười một mình như đứa dở hơi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →