Nhà giàu nhất thị trấn mở tiệc, và thầy Nasreddin cũng được mời.
Hôm ấy ông vừa đi làm đồng về, chưa kịp thay đồ. Áo bạc màu, gấu quần dính bùn, đầu tóc còn bụi. Nghĩ bụng cỗ bàn thì cứ đến, ông cứ thế đi thẳng tới.
Ông bước vào cổng. Người hầu nhìn ông từ đầu xuống chân, rồi lịch sự chỉ tay ra góc sân.
Ông vào trong. Chủ nhà đang tay bắt mặt mừng với khách, liếc thấy ông thì gật đầu một cái rất nhẹ, rồi quay sang người khác. Không ai mời ông ngồi. Chỗ ông đứng là chỗ sát cửa, gần chỗ để giày.
Mâm cỗ dọn lên nghi ngút. Thịt cừu nướng, cơm hạt dài, bánh mật, nước quả ướp lạnh. Người ta chuyền đĩa qua đầu ông, và không đĩa nào dừng lại.
Nasreddin đứng thêm một lát. Rồi ông lặng lẽ ra về.
Về đến nhà, ông mở rương, lấy ra bộ áo dài đẹp nhất — thứ áo lông cừu ông chỉ mặc vào ngày lễ lớn. Ông tắm rửa, chải râu, quấn khăn đầu thật oai, xỏ đôi giày da mềm, rồi quay lại nhà tiệc.
Lần này thì khác hẳn.
Người hầu chạy ra tận cổng đón. Chủ nhà buông cả câu chuyện đang nói dở, xăm xăm đi tới, hai tay nắm lấy tay ông:
"Ôi thầy! Thầy đến là quý hóa quá! Mời thầy lên ngồi trên này!"
Người ta đẩy ông lên chiếu trên, chỗ ngồi dành cho khách quý. Đĩa thịt cừu ngon nhất được bưng tới đặt ngay trước mặt ông. Bánh mật, trà thơm, quả ngọt — tất cả xúm lại quanh ông.
Nasreddin nhìn mâm cỗ. Rồi ông làm một việc khiến cả gian phòng lặng đi.
Ông vén tay áo lông cừu lên, cầm miếng thịt cừu to nhất, và nhét vào ống tay áo.
Cả nhà sững sờ.
Ông múc một thìa cơm đầy, đổ vào cổ áo. Ông chấm miếng bánh mật vào mật, quệt lên vạt áo trước.
Chủ nhà lắp bắp:
"Thầy… thầy làm gì thế ạ?"
Nasreddin ngẩng lên, mặt tỉnh queo, như đang làm một việc hiển nhiên nhất trần đời.
"Tôi đang mời áo tôi ăn cỗ."
"Sao lại… mời áo?"
Ông vỗ vỗ vào vạt áo lông cừu, giọng dịu dàng như dỗ trẻ con:
"Ăn đi, áo ơi. Bữa cỗ này người ta dọn cho mày, chứ có dọn cho tao đâu."
Góc tương tác
- Đoán câu chốt: đến đoạn Nasreddin nhét thịt vào tay áo, thử dừng lại đoán xem ông sẽ giải thích thế nào. Nghĩ ra được một lời giải nghe hợp lý mà không buồn cười — đó chính là cái khó của truyện cười.
- Đối chiếu (M7): đây có lẽ là mẩu Nasreddin nổi tiếng nhất thế giới, và nó cùng một họ với "Lợn cưới, áo mới" của Việt Nam — cả hai đều cười cái áo. Nhưng bên Việt Nam người mặc áo là kẻ bị cười, còn ở đây người mặc áo là người cười lại. Hai cách xử lý cùng một tấm áo.
- Nghĩ thêm: đã bao giờ bạn được (hoặc bị) đối xử khác đi chỉ vì bộ quần áo đang mặc chưa?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →