🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cánh đồng hoa nở đỏ rực đến tận chân trời, đẹp như một tấm thảm khổng lồ. Nhưng đó là một cái bẫy.

Đó là cánh đồng anh túc. Hoa anh túc thơm ngào ngạt, và ai hít phải mùi hương ấy quá lâu thì sẽ ngủ, ngủ mãi không dậy nữa. Dorothy đi được nửa cánh đồng thì mắt díp lại. "Mình... mệt quá..." cô bé nói, rồi ngã xuống giữa đám hoa. Toto ngủ ngay bên cạnh.

Bù Nhìn và Người Thiếc không sao cả — một người bằng rơm, một người bằng thiếc, cả hai đều không biết ngủ. Họ bế Dorothy và Toto chạy ra khỏi cánh đồng.

Nhưng Sư Tử thì quá nặng. Nó lảo đảo được vài bước rồi đổ vật xuống, mõm gục vào đám hoa đỏ. "Chạy... đi..." nó lầm bầm. "Kệ tôi..."

Hai người bạn không nỡ. Họ đứng bên bìa đồng, nhìn con sư tử nằm giữa biển hoa, chẳng biết làm sao.

Thì có một tiếng chít chít bé xíu vang lên.

Đó là Nữ hoàng Chuột Đồng, đang bị một con mèo rừng đuổi. Người Thiếc vung rìu đuổi con mèo đi. Nữ hoàng chuột cảm ơn rối rít: "Chúng tôi mang ơn ngài. Ngài cần gì cứ nói."

"Chúng tôi cần cứu một con sư tử," Người Thiếc nói.

Nữ hoàng chuột suýt ngất. Nhưng bà vẫn huýt sáo gọi. Và từ khắp cánh đồng, hàng ngàn con chuột đồng chạy tới, đông như một dòng sông xám. Bù Nhìn đóng vội một chiếc xe gỗ. Mỗi con chuột buộc một sợi dây vào cổ. Hàng ngàn con chuột bé xíu kéo một con sư tử to đùng — cảnh ấy buồn cười đến nỗi Bù Nhìn ngã ngồi ra cỏ mà cười.

Sư Tử được kéo ra khỏi vùng hoa độc, hít thở gió trong lành, rồi tỉnh lại.

Đi thêm mấy ngày nữa, cả nhóm nhìn thấy nó: một quầng sáng xanh biếc phía chân trời. Càng đi càng rõ. Rồi hiện ra một bức tường cao vòi vọi, lấp lánh xanh, với một cánh cổng nạm đá quý.

Thành phố Ngọc Lục Bảo.

Người gác cổng bước ra, cũng mặc đồ xanh, râu xanh. "Muốn vào phải đeo cái này," ông nói, mở một cái hòm lớn đựng đầy kính. Kính nào cũng gọng vàng, tròng xanh lá. "Ánh sáng ở đây chói lắm, không đeo kính sẽ lóa mắt."

Ông đeo kính cho từng người, khóa lại bằng một cái khóa nhỏ sau gáy — kể cả cho Toto. Rồi cổng mở.

Dorothy suýt kêu lên. Cả thành phố xanh biếc! Nhà xanh, mái xanh, cửa sổ xanh, kẹo bán ngoài phố cũng xanh, bỏng ngô cũng xanh, người dân da hồng hào mà quần áo xanh lét. Ai nấy vui vẻ, nhàn nhã, và ai cũng ngước nhìn cô bé lạ mặt đi giày bạc.

Họ được dẫn vào cung điện. Nhưng Oz Vĩ Đại chỉ tiếp một người mỗi ngày.

Dorothy vào trước. Cô bé bước vào một căn phòng tròn rộng mênh mông. Giữa phòng là một ngai vàng bằng đá cẩm thạch. Trên ngai không có ai cả — chỉ có một cái đầu khổng lồ, to hơn cả người lớn, không thân, không tay, lơ lửng.

Đôi mắt khổng lồ ấy xoay lại nhìn cô. "Ta là Oz, Vĩ Đại và Đáng Sợ. Ngươi là ai, cần gì?"

Dorothy run run kể chuyện cơn lốc, chuyện dì Em, chuyện muốn về Kansas.

"Được thôi," cái đầu nói. "Nhưng ở đất này, muốn nhận thì phải cho. Hãy đi giết mụ Phù thủy độc ác phương Tây. Xong việc, quay lại đây."

Hôm sau tới lượt Bù Nhìn. Nhưng lần này trên ngai không phải cái đầu — mà là một quý bà xinh đẹp mặc áo lụa, đội vương miện. Ngày thứ ba, Người Thiếc bước vào và thấy một con quái vật lông lá to như con voi. Ngày thứ tư, Sư Tử vào phòng và chỉ thấy một quả cầu lửa rừng rực cháy giữa không trung, nóng đến nỗi nó phải lùi ra cửa.

Cả bốn nghe cùng một câu trả lời: hãy diệt Phù thủy phương Tây.

"Lạ thật," Dorothy nói khi họ ngồi lại với nhau. "Sao Oz lại khác nhau với mỗi người thế nhỉ?"

Không ai trả lời được.

Sáng sớm, cả nhóm ra cổng phía tây, bước vào vùng đất Winkie. Nơi ấy chẳng có đường gạch vàng nào cả, chỉ có đồi trọc và cỏ khô.

Mụ Phù thủy phương Tây chỉ có một mắt — nhưng con mắt ấy nhìn xa như ống nhòm. Từ tòa lâu đài của mình, mụ trông thấy nhóm người đang tới.

Mụ thổi một cái còi bạc.

Một bầy sói xám bốn chục con lao ra. Người Thiếc đứng chắn trước bạn bè, vung rìu, và bầy sói không qua được.

Mụ thổi còi hai tiếng. Một bầy quạ đen kín trời sà xuống. Bù Nhìn dang rộng hai tay — nó vốn sinh ra để dọa chim mà — và bầy quạ tan tác.

Mụ thổi ba tiếng. Một đàn ong đen bay tới như một đám mây. Bù Nhìn nhanh trí moi hết rơm trong người ra, phủ kín Dorothy, Toto và Sư Tử. Đàn ong chích vào Người Thiếc bằng thiếc, gãy hết vòi.

Mụ giận tím mặt. Cuối cùng mụ lấy trong tủ ra chiếc Mũ Vàng — một bảo vật chỉ được dùng ba lần. Mụ đội lên, đứng một chân, đọc thần chú.

Bầu trời tối sầm vì tiếng cánh vỗ. Đàn Khỉ Bay ập tới.

Chúng túm Người Thiếc ném xuống ghềnh đá, móp méo cả người. Chúng rút hết rơm của Bù Nhìn, treo áo nó lên ngọn cây. Chúng trói Sư Tử mang về lâu đài. Nhưng khi con khỉ đầu đàn định chạm vào Dorothy, nó thấy trên trán cô bé lấp lánh dấu nụ hôn của Phù thủy phương Bắc.

Nó rụt tay lại. "Chúng tôi không được phép hại cô bé này," nó nói với cả đàn. Rồi chúng nhẹ nhàng bế Dorothy về lâu đài, đặt xuống thềm.

Mụ phù thủy nhìn thấy dấu hôn trên trán cô bé, và thấy đôi giày bạc dưới chân cô. Mụ vừa sợ vừa thèm. Sợ vì không được phép hại cô. Thèm vì đôi giày bạc kia có phép lạ mà mụ khao khát bao năm.

Thế là mụ bắt Dorothy làm việc vặt: quét bếp, chùi nồi, gánh củi. Đêm đến Dorothy khóc thầm. Ngày ngày cô bé lén mang thức ăn ra sân cho Sư Tử đang bị nhốt trong chuồng sắt.

Mụ phù thủy nghĩ đủ mưu để lấy giày. Một hôm mụ căng một sợi dây vô hình ngang bếp. Dorothy vấp ngã, một chiếc giày bạc văng ra. Mụ chộp lấy ngay, cười khanh khách.

Dorothy giận quá. Cô bé chỉ là một cô bé, và cô bé đang rất tức. Sẵn xô nước lau nhà bên cạnh, cô hắt cả xô vào mụ. "Trả giày cho tôi!"

Chuyện kỳ lạ xảy ra.

Mụ phù thủy kêu lên một tiếng hoảng hốt. Rồi mụ bắt đầu tan ra, như một cục đường thả vào nước nóng, như tuyết gặp nắng. Chỉ trong chớp mắt, trên sàn bếp chỉ còn lại một vũng nâu và chiếc mũ chóp rỗng.

"Cả trăm năm nay ta không dám chạm vào một giọt nước," là câu cuối cùng mụ nói.

Dorothy sững người. Rồi cô bé lau sàn, nhặt lại chiếc giày bạc, xỏ vào chân, chạy ra sân mở chuồng cho Sư Tử.

Người Winkie reo mừng. Họ vốn hiền lành, bị mụ bắt làm nô lệ bao năm. Họ gò lại Người Thiếc cho thẳng thớm, bóng loáng hơn cả trước. Họ nhặt áo Bù Nhìn trên ngọn cây, nhồi rơm mới thơm phức. Họ tặng Dorothy chiếc Mũ Vàng mà cô bé tìm thấy trong tủ, dù cô chẳng biết dùng làm gì.

Rồi cả nhóm quay về Thành phố Ngọc Lục Bảo, tin chắc rằng lần này Oz Vĩ Đại sẽ giữ lời.

Họ đâu ngờ điều đang chờ mình sau tấm màn nhung.

Góc tương tác

(M6 — Đố vui) Vì sao ai vào Thành phố Ngọc Lục Bảo cũng phải đeo kính? (Gợi ý: người ta bảo là để khỏi lóa mắt, nhưng con thử nghĩ xem — nếu ai cũng đeo tròng kính màu xanh, thì mọi thứ sẽ trông ra sao?)

→ Mụ phù thủy đáng sợ đến thế lại tan chảy vì một xô nước lau nhà. Có những nỗi sợ trông rất to, nhưng khi con dám đối diện thì hóa ra chúng nhỏ hơn con tưởng nhiều.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →