🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ở đảo Neverland có một âm thanh mà ai nghe cũng phải rùng mình: tích... tắc... tích... tắc...

Đó là tiếng đồng hồ. Nhưng nó phát ra từ trong bụng một con cá sấu.

Chuyện là thế này. Trong một trận đấu kiếm nhiều năm trước, Peter Pan đã chặt đứt bàn tay phải của thuyền trưởng Hook và ném cho con cá sấu. Con vật thấy ngon quá, từ đó cứ bám theo Hook khắp biển khơi, chờ ăn nốt phần còn lại.

May cho Hook, có lần con cá sấu nuốt luôn một chiếc đồng hồ. Từ đấy, bụng nó kêu tích tắc. Nhờ vậy Hook luôn nghe thấy nó từ xa mà chạy.

Thuyền trưởng Hook cao gầy, tóc đen xoăn dài, mắt xanh buồn bã. Nơi bàn tay đã mất, ông ta gắn một cái móc sắt sáng loáng. Ông ta lịch sự một cách đáng sợ, và luôn hút hai điếu xì gà cùng lúc bằng một cái tẩu đôi.

Điều Hook căm ghét nhất trên đời là Peter Pan. Không phải vì cái tay. Mà vì cái vẻ vênh váo, khoái chí, chẳng coi ai ra gì của thằng bé ấy.

Một hôm, bọn cướp biển bắt được nàng Tiger Lily, công chúa của bộ tộc da đỏ trên đảo. Chúng chèo thuyền chở nàng ra Tảng Đá Cô Độc giữa đầm, trói nàng lại ở đó.

Tảng Đá Cô Độc rất nguy hiểm. Khi thủy triều lên, nó chìm hẳn.

Tiger Lily không van xin một lời nào. Nàng chỉ ngẩng cao đầu.

Peter và Wendy đang bơi gần đó thì nghe tiếng mái chèo. Peter nấp sau mỏm đá, và cậu làm một chuyện rất Peter: cậu bắt chước y hệt giọng thuyền trưởng Hook.

"Này hai đứa kia!" cậu quát vọng ra. "Thả công chúa ra ngay!"

"Nhưng thưa thuyền trưởng —"

"Thả ra! Không thì ta cho nếm móc sắt!"

Hai tên cướp biển sợ quá, cắt dây trói. Tiger Lily lặn xuống nước biến mất.

Nhưng đúng lúc ấy, Hook thật bơi tới. Và khi ông ta biết mình bị lừa, cơn giận của ông ta thật khủng khiếp.

Một trận đánh nổ ra trên tảng đá trơn ướt. Peter đấu với Hook trong bóng tối. Cậu bé nhỏ hơn nhiều, nhưng nhanh như chớp và không hề biết sợ.

Rồi Peter bị móc sắt cào trúng. Cậu choáng váng, không bay được nữa.

Hook bơi đi mất. Nước triều dâng lên, phủ dần lên tảng đá.

"Wendy," Peter nói khẽ, "chúng ta mắc cạn rồi."

Nước đã ngập tới đầu gối họ.

May thay, một con diều giấy của bọn trẻ bay lạc qua. Peter tóm được đuôi diều. Nhưng diều chỉ đủ sức nâng một người.

"Cậu đi đi," Peter nói, buộc đuôi diều quanh người Wendy.

"Nhưng còn cậu —"

"Đi đi!" Cậu đẩy cô lên.

Wendy bay đi, và Peter ở lại một mình trên tảng đá đang chìm dần.

Cậu run lên một chút — không phải run vì lạnh. Rồi cậu ưỡn ngực và nói to với biển đêm, giọng vang lên như trống:

"Chết cũng là một cuộc phiêu lưu vĩ đại chứ sao!"

Nhưng cậu không phải chết. Một con chim Neverland kỳ lạ đã đẩy cái tổ nổi của nó tới bên cạnh, và Peter trèo lên, chèo về bờ.

Bọn cướp biển không bỏ cuộc.

Một đêm, khi Peter đi vắng, Hook và bè lũ tìm ra ngôi nhà dưới gốc cây. Chúng bắt trói Wendy, John, Michael và cả Bọn Trẻ Lạc, mang tất cả lên con tàu Jolly Roger neo ngoài vịnh.

"Đưa chúng lên ván!" Hook cười khùng khục.

Wendy bị trói vào cột buồm. Cô nhìn lũ trẻ, và cô nói bằng giọng bình tĩnh nhất mà cô có được, dù tim đập thình thịch:

"Các em ạ, chị nghĩ mẹ thật của các em sẽ nhắn thế này: 'Chúng tôi mong con trai mình chết như những người Anh dũng cảm.'"

Lũ trẻ đứng thẳng lên. Hook nhìn cảnh ấy mà tức điên.

Trong lúc đó, dưới hầm tàu, Hook đã làm một việc hèn hạ. Ông ta biết Peter sẽ tới cứu. Nên ông ta trộn một liều thuốc độc và đổ vào cốc thuốc của Peter ở nhà.

Nhưng Tiên Chuông trông thấy.

Khi Peter thức dậy, chuẩn bị đi cứu bạn, cậu cầm cốc lên uống.

"Đừng!" Tiên Chuông leng keng. "Có độc!"

"Ai bỏ độc chứ," Peter cười. "Ai vào đây được?"

Cậu đưa cốc lên miệng. Và Tiên Chuông lao vụt tới, uống cạn cốc thuốc trước cậu.

"Chuông! Sao cậu làm thế?"

Ánh sáng của nàng tiên nhỏ dần. Nàng lảo đảo bay, rồi nằm xuống, và ánh sáng ấy chỉ còn le lói như một hòn than sắp tắt.

Peter quỳ xuống bên nàng. "Chuông ơi, cậu có sao không?"

Tiên Chuông thều thào rằng nàng sẽ khỏe lại — nếu có thật nhiều trẻ em trên đời tin rằng tiên là có thật.

Peter đứng bật dậy. Xung quanh cậu chỉ có căn phòng trống. Nhưng cậu dang tay ra và gọi thật to, gọi tới tất cả những đứa trẻ đang nằm mơ ở khắp mọi nơi trên thế giới:

"Các bạn ơi, nếu các bạn tin có tiên, hãy vỗ tay lên! Đừng để Tiên Chuông chết!"

Và rồi — có tiếng vỗ tay.

Lúc đầu chỉ lác đác. Rồi nhiều hơn. Rồi vang lên như mưa rào, từ khắp nơi, từ những căn phòng trẻ có cửa sổ mở trên toàn thế giới.

Ánh sáng của Tiên Chuông bừng lên. Nàng bật dậy, khỏe khoắn, bay vèo quanh phòng, còn khỏe hơn trước.

"Bây giờ," Peter nói, "đi cứu Wendy!"

Trên tàu Jolly Roger, mọi thứ đang chuẩn bị cho một kết cục buồn thảm. Thì từ trong bóng tối vang lên một âm thanh làm cả boong tàu chết lặng.

Tích... tắc... tích... tắc...

Thuyền trưởng Hook đổ sụp xuống sàn, ôm đầu. "Giấu ta đi!" ông ta rít lên.

Đó chính là Peter, đang bắt chước tiếng đồng hồ.

Trong lúc bọn cướp biển hoảng loạn, Peter lẻn lên tàu, cắt dây trói cho bọn trẻ và giúi vũ khí vào tay chúng. Khi Hook ngẩng lên thì trận chiến đã bắt đầu.

Cuối cùng chỉ còn Peter và Hook đứng đối mặt nhau trên boong.

"Pan," Hook nói, "mày là ai? Mày là cái gì?"

Peter trả lời — và câu trả lời rất giống cậu:

"Tôi là tuổi trẻ. Tôi là niềm vui. Tôi là con chim non vừa chui ra khỏi vỏ trứng."

Họ đấu kiếm dữ dội. Hook khỏe hơn, nhưng Peter bay được. Và có một điều làm Hook điên tiết hơn cả: dù thua hay thắng, thằng bé ấy vẫn cứ cười.

Bị dồn tới lan can, Hook ngoái xuống mặt biển đen.

Ở dưới đó, con cá sấu đang chờ, miệng há to và bụng kêu tích tắc.

Hook nhìn Peter lần cuối, rồi buông người xuống. Thế là hết một đời cướp biển.

Peter nắm lấy bánh lái. "Về nhà thôi!" cậu hô, và cả bọn trẻ reo hò ầm ĩ, đội mũ cướp biển rộng thùng thình che kín cả mặt.

Ở London, cửa sổ phòng trẻ nhà Darling vẫn mở suốt bao đêm nay.

Bà Darling không cho ai đóng nó lại. Bà ngủ gục trên chiếc ghế bành trong phòng, đợi. Ông Darling, vì ân hận đã xích Nana đêm hôm ấy, đã tự phạt mình bằng cách chui vào ở trong cái cũi chó, và người ta phải khiêng cả cũi lẫn ông đi làm mỗi sáng.

Đêm ấy, ba bóng nhỏ lặng lẽ bay vào qua khung cửa sổ, chui vào giường mình, kéo chăn lên và giả vờ như chưa từng đi đâu cả.

Nhưng khi bà Darling tỉnh dậy và nhìn thấy ba cái giường đầy, bà không tin nổi vào mắt mình. Bà cứ nghĩ mình đang mơ như bao đêm khác.

Rồi Wendy gọi: "Mẹ ơi."

Và cả nhà ôm chầm lấy nhau.

Bọn Trẻ Lạc rụt rè xếp hàng ngoài cửa. Bà Darling nhận nuôi tất cả. Ông Darling kêu trời vì tiền chợ, nhưng thật ra ông vui lắm.

Chỉ có Peter là ở lại bên ngoài, bám vào khung cửa sổ, nhìn vào.

"Peter ơi, vào đi," Wendy gọi. "Mẹ tớ sẽ nhận cậu làm con nữa. Cậu sẽ được đi học, rồi lớn lên thành người."

Peter lùi lại một bước trên không.

"Tớ không muốn lớn," cậu nói. "Tớ không muốn đi học và học những điều nghiêm túc. Tớ muốn mãi mãi là trẻ con, và mãi mãi được chơi đùa."

Wendy im lặng một lúc lâu.

"Vậy cậu về đâu?"

"Về Neverland với Tiên Chuông."

Bà Darling thương cậu bé ấy quá. Bà thỏa thuận với Peter: mỗi năm một lần, vào mùa xuân, cậu được đón Wendy sang Neverland một tuần để dọn dẹp nhà cửa và kể chuyện cho bọn trẻ.

Peter gật đầu, rồi bay vút đi trong đêm.

Cậu có quay lại. Mùa xuân năm sau, cậu tới đón Wendy, và họ chơi vui vẻ suốt một tuần. Có năm cậu quên, có năm cậu tới muộn — Peter vốn hay quên mọi thứ, kể cả bạn cũ.

Wendy thì cứ lớn dần lên. Rồi cô thành người lớn, rồi có con gái tên là Jane.

Một đêm nọ, khi Jane nằm trên giường trong chính căn phòng ấy, cửa sổ lại bật mở, và một cậu bé bay vào — vẫn bé bằng ngần ấy, vẫn còn đủ cả những chiếc răng sữa.

"Chào cậu," Peter nói. "Cậu là ai?"

Và câu chuyện lại bắt đầu.

Góc tương tác

(M6 — Đố vui) Vì sao thuyền trưởng Hook lại sợ tiếng "tích tắc"? (Gợi ý: con cá sấu đã nuốt một chiếc đồng hồ — nghe tích tắc là biết nó tới gần!)

(M8 — Chuyện kể đêm) Đoạn "hãy vỗ tay nếu tin có tiên" nên đọc to lên và vỗ tay thật — cho bé vỗ cùng. Rồi hạ giọng thật êm từ chỗ cả nhà đoàn tụ đến hết.

→ Peter chọn không bao giờ lớn, nên cậu cũng chẳng bao giờ có một mái nhà. Wendy chọn lớn lên, và có cả một gia đình. Cả hai lựa chọn đều đẹp theo cách riêng — nhưng con hãy nhớ rằng có một khung cửa sổ luôn để ngỏ chờ con.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →