🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có một điều mà Mowgli không hiểu suốt nhiều mùa mưa: vì sao khi cậu nhìn thẳng vào mắt một con sói, con sói lại cụp mắt xuống trước.

"Vì con là người," Bagheera nói, nằm dài trên cành cây, đuôi buông thõng đung đưa. "Cả rừng này không ai nhìn nổi vào mắt con người. Kể cả ta."

"Vậy sao chúng lại ghét con?"

Bagheera im lặng một lúc lâu. Rồi báo đen ngồi dậy, để lộ dưới lớp lông cổ một vệt trụi lông tròn vành vạnh.

"Con thấy cái này không? Không ai trong rừng biết. Ta sinh ra trong lồng, trong cung vua ở Oodeypore. Ta lớn lên giữa những song sắt, ăn trong đĩa sắt. Rồi một đêm, ta nhận ra mình là Bagheera, con báo, chứ không phải một món đồ chơi. Ta đập vỡ ổ khóa bằng một cú tát và đi vào rừng. Ta biết mùi của loài người, Ếch Con ạ. Và ta biết một điều: con thuộc về hai thế giới, mà kẻ thuộc về hai thế giới thì luôn bị cả hai nghi ngờ."

Mùa ấy, Akela già đi.

Ai cũng thấy. Bộ lông xám của sói đầu đàn đã bạc trắng quanh mõm. Bước chân vẫn chắc, nhưng chậm hơn một nhịp. Và Luật Rừng có một điều rất nghiêm khắc: khi sói đầu đàn vồ trượt con mồi, khi lưng nó không còn thẳng, cả bầy có quyền chọn thủ lĩnh mới.

Shere Khan biết điều đó. Con hổ què bắt đầu đi lại quanh vùng đất của bầy, không gầm gừ nữa mà nói năng ngọt xớt với đám sói trẻ. Hắn cho chúng ăn ké những con mồi hắn hạ được. Hắn thì thầm vào tai chúng: "Nghe nói các ngươi sợ một đứa bé trần truồng. Bọn thợ săn dũng mãnh mà lại nuôi một con ếch người trong bầy. Buồn cười thật."

Đám sói trẻ nghe, rồi gật gù. Chúng bắt đầu gọi Mowgli là "đứa con nuôi", rồi là "đồ người".

Bagheera nhận ra trước tiên. Một buổi chiều, báo đen tìm Mowgli bên bờ suối.

"Akela sắp trượt cú vồ," Bagheera nói khẽ. "Đêm nay, ở Tảng Đá, hắn sẽ bị hạ bệ. Và ngay sau đó chúng sẽ quay sang con. Nghe ta, Ếch Con — con phải xuống làng người, lấy về Bông Hoa Đỏ."

Mowgli nhíu mày. "Bông Hoa Đỏ là gì?"

"Thứ mọc trong những căn chòi của loài người khi trời chập tối. Nó đỏ rực, nó ăn củi, nó nhả khói. Cả rừng gọi nó là Bông Hoa Đỏ vì không ai dám gọi thẳng tên nó. Kể cả Shere Khan. Kể cả ta."

"Lửa," Mowgli nói. Cậu đã thấy nó từ xa, nhiều lần, đỏ ối trong bóng chiều.

"Đi lấy một nhánh của nó về," Bagheera nói. "Rồi giữ bên mình cho tới khi cần."

Chiều hôm đó, Mowgli lẻn xuống thung lũng. Cậu nấp sau bụi cây, nhìn một người đàn bà cho củi vào bếp. Khi trời tối, bà mang một cái chậu đất nung đầy than hồng ra hiên, phủ lên trên một lớp tro cho than khỏi tắt. Đợi mọi người vào nhà, Mowgli ôm lấy cái chậu và chạy.

Cậu chạy suốt đường về, tay run vì nóng, mắt cay vì khói, nhưng lòng thì lạ lùng bình tĩnh. Trên đường, cậu vừa chạy vừa cho chậu ăn: một nắm lá khô, một cành củi con. Bông Hoa Đỏ ăn ngoan lành và lớn lên trong lòng chậu, thở phì phò, nháy mắt đỏ rực.

"Hóa ra mày cũng giống mọi loài thôi," Mowgli nói với ngọn lửa. "Mày cũng cần ăn."

Đêm ấy trên Tảng Đá Hội Đồng, chuyện xảy ra đúng như Bagheera nói. Akela đã đuổi theo một con hươu và trượt cú vồ. Sói già nằm trên tảng đá, lưng thẳng, ánh mắt vẫn điềm tĩnh.

"Ta đã trượt," Akela nói rõ ràng. "Theo Luật, các ngươi có quyền hạ ta. Ta hỏi: ai lên thay?"

Đám sói trẻ nhảy nhót. "Còn hỏi làm gì! Ngươi già rồi!" — "Còn đứa người kia nữa, tống nó đi!"

Và từ dưới chân đồi, tiếng gầm của Shere Khan lượn lên: "Trả nó cho ta. Nó là của ta từ đầu."

Mowgli đứng dậy. Trên tay cậu là cái chậu đất, phía trong là những cục than đỏ như mắt quỷ. Cậu bước vào giữa vòng tròn.

"Nghe đây," cậu nói. Giọng cậu vang rất rõ. "Các người nhắc đi nhắc lại rằng tôi là người. Được. Từ đêm nay tôi sẽ là người."

Cậu thọc một cành cây khô vào chậu. Cành cây bén lửa, bùng lên thành một ngọn đuốc.

Cả Tảng Đá rúng động. Bốn mươi con sói lùi lại một lượt, tai cụp, mắt né tránh ánh sáng nhảy múa. Shere Khan, kẻ vừa còn hùng hổ dưới chân đồi, đứng chôn chân, râu rung lên, không tiến thêm nửa bước.

Mowgli đi thẳng tới trước mặt con hổ, ngọn đuốc cầm cao.

"Hổ què," cậu nói. "Ông rình tôi từ cái đêm tôi mới biết bò. Bây giờ hãy nghe cho kỹ: Akela được sống, được đi lại tự do như ông ấy vẫn sống. Không ai được đụng vào ông ấy. Còn ông — ông về đi. Về mà tự nhóm bếp cho mình."

Cậu vung ngọn đuốc. Tàn lửa bay lên như đàn đom đóm. Shere Khan gầm một tiếng ngắn rồi lủi vào bóng tối, và cả rừng nghe rất rõ tiếng chân què lệch nhịp của hắn xa dần.

Mowgli quay lại nhìn bầy sói. Những con vật đã nuôi cậu, chơi với cậu, ngủ cùng cậu suốt bao mùa mưa. Chúng đang cụp tai, không con nào dám nhìn cậu.

Và đúng lúc đó cậu hiểu ra điều Bagheera đã nói.

"Tôi sẽ đi," cậu nói chậm rãi. "Đám sói trẻ đã đuổi tôi. Nhưng tôi không quên các anh. Khi tôi đã thành người, tôi sẽ trở lại đây, và tôi hứa — tôi sẽ không quên Luật Rừng."

Cậu đặt ngọn đuốc xuống. Rồi có một điều rất lạ xảy ra: mắt cậu cay xè, và có cái gì nóng chảy xuống má.

"Con làm sao thế?" Mowgli hoảng hốt hỏi Bagheera. "Con đau à? Con sắp chết à?"

"Không, Ếch Con," Bagheera nói, giọng dịu hơn bao giờ hết. "Đó là nước mắt. Loài người có thứ đó. Bây giờ con thật sự là người rồi."

Rồi Mowgli ngồi bệt xuống tảng đá và khóc như chưa từng khóc, trong khi Baloo vụng về vỗ vỗ vào lưng cậu, và Bagheera chỉ nằm im bên cạnh.

Gần sáng, cậu xuống núi. Raksha đứng ở cửa hang tiễn cậu, bốn con sói con ngày nào giờ đã là bốn con sói to lớn đi bên cạnh.

"Con nhớ về nhé," Raksha nói. "Ta đã yêu con hơn cả các con ruột của ta."

"Con sẽ về," Mowgli đáp. "Con sẽ về, và sẽ trải một tấm da hổ lên Tảng Đá Hội Đồng."

Cậu bước xuống thung lũng, nơi những cánh đồng đang thức dậy và khói bếp bốc lên mảnh như sợi chỉ. Bốn con sói lặng lẽ đi theo cậu đến tận bìa rừng, rồi dừng lại, ngồi xuống, nhìn theo mãi.

Sau lưng cậu là rừng già. Trước mặt cậu là loài người. Và giữa hai bên là một cậu bé mười một tuổi, tay còn vương mùi khói, đi tới nơi mình chưa từng biết.

Góc tương tác

(M6 — Đố vui) "Bông Hoa Đỏ" thật ra là gì, và vì sao muôn loài trong rừng không dám gọi thẳng tên nó? (Gợi ý: nó ăn củi, nó nhả khói, và nó khiến cả một con hổ phải lùi bước.)

→ Mowgli đã dùng sức mạnh mới của mình để làm một việc rất đẹp: bảo vệ Akela, người thủ lĩnh già không còn nhanh nhẹn nữa. Khi con lớn lên và mạnh hơn ai đó, đừng dùng điều ấy để lấn lướt họ — hãy dùng nó để che chở, như cách người ta từng che chở con.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →