🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bảy giờ tối trên đồi Seeonee, sói bố tỉnh giấc, gãi tai, ngáp một cái thật dài rồi duỗi từng chân cho hết cơn tê. Sói mẹ Raksha nằm cuộn quanh bốn con sói con lũn cũn, mắt lấp lánh trong bóng tối như hai đốm than xanh. Ngoài kia, rừng già bắt đầu thở. Đó là một buổi tối rất bình thường — cho đến khi có tiếng sột soạt trong bụi cây trước cửa hang.

"Chúc may mắn, thủ lĩnh của bầy sói," một giọng nói lẻo mép vang lên. Đó là Tabaqui, con chó rừng chuyên đi nhặt đồ thừa. "Ta báo cho các ngươi hay: Shere Khan đã chuyển vùng săn sang mấy quả đồi này rồi."

Sói bố cau mặt. Shere Khan là con hổ què chân, kẻ mà cả rừng chẳng ai ưa. "Hắn không có quyền," sói bố gầm gừ. "Luật Rừng cấm đổi vùng săn mà không báo trước."

Nhưng Shere Khan chẳng bao giờ để ý tới Luật. Đêm ấy, tiếng gầm của hắn dội lên từ thung lũng — một tiếng gầm giận dữ, tức tối, tiếng của một con hổ vừa vồ trượt con mồi và lăn vào đống lửa của người đi rừng. Rồi có cái gì đó nhỏ xíu, chậm chạp, đang bò lên dốc về phía hang.

Sói bố nhún mình định vồ, nhưng khi nhìn rõ thì khựng lại giữa không trung. Trước cửa hang là một đứa bé con người. Nó trần truồng, da nâu bóng, chỉ vừa biết đi lẫm chẫm. Nó bám vào tảng đá, đứng dậy, ngước lên nhìn con sói to lớn — và cười.

"Ơ kìa," sói bố sửng sốt. "Người sao? Bé thế này?"

"Đưa nó vào đây," Raksha nói.

Đứa bé bò vào giữa đàn sói con, chen lấn tìm chỗ ấm, rồi rúc vào lông sói mẹ như thể nó vốn thuộc về nơi ấy. Raksha liếm lên trán nó một cái.

Ngay lúc đó, cửa hang tối sầm. Cái đầu vuông vức của Shere Khan bịt kín lối vào, hàm râu dựng lên. "Con mồi của ta chạy vào đây," hắn gầm. "Trả nó cho ta."

Raksha vùng dậy. Ngày còn trẻ, người ta gọi cô là Quỷ Cái vì cô đánh nhau không biết sợ. "Con người con này là của ta, hổ què ạ," cô nói, giọng thấp và rất bình tĩnh. "Nó sẽ sống, sẽ chạy với bầy, sẽ săn với bầy. Còn ngươi, thứ đi vồ ếch nhái ăn cá, ngươi thử bước thêm một bước xem."

Hang sói quá hẹp cho một con hổ. Shere Khan biết vậy. Hắn lùi lại, để lại một tiếng gầm dài đầy đe dọa: "Rồi bầy sói sẽ nói. Đứa bé này là của ta."

Theo Luật Rừng, mỗi con sói con phải được đưa ra Hội đồng Bầy để cả bầy nhìn mặt và công nhận. Vậy là vào đêm trăng tròn, sói bố dẫn đứa bé lên Tảng Đá Hội Đồng — một mỏm đá lớn trên đỉnh đồi, nơi bốn mươi con sói tụ họp. Akela, sói già đầu đàn, nằm dài trên tảng đá.

Đứa bé ngồi giữa vòng tròn, tay nghịch mấy hòn sỏi, cười khanh khách với ánh trăng. Từ dưới chân đồi, tiếng Shere Khan vọng lên: "Đứa bé đó là của ta! Trả nó cho ta!"

Akela không thèm cụp tai. "Luật Rừng nói rằng nếu có tranh cãi về một con sói con, thì phải có hai tiếng nói bảo lãnh cho nó — hai tiếng nói không phải của bố mẹ nó. Ai nói cho đứa bé này?"

Im lặng. Gió thổi qua đám cỏ tranh.

Rồi một khối lông nâu to lớn đứng dậy, ngáp. Đó là Baloo, con gấu buồn ngủ chuyên dạy Luật Rừng cho lũ sói con — kẻ duy nhất ngoài bầy được phép dự Hội đồng.

"Ta nói cho đứa bé này," Baloo nói. "Cứ để nó chạy với bầy. Ta sẽ dạy nó."

"Cần thêm một tiếng nói nữa," Akela đáp.

Một bóng đen mượt như nhung trườn vào giữa vòng tròn, êm đến mức không ai nghe thấy tiếng chân. Bagheera (đọc: Ba-ghi-ra), con báo đen. Cả bầy nhích lui, vì tiếng nói của Bagheera ngọt như mật ong nhỏ giọt mà không ai muốn cãi.

"Ta không có quyền dự Hội đồng," Bagheera nói. "Nhưng Luật Rừng cho phép mua mạng một sinh linh bằng một cái giá. Ta vừa hạ được một con bò mộng, nó nằm cách đây không xa. Hãy nhận con bò, và cho đứa bé sống."

Cả bầy xôn xao. "Có sao đâu, mưa mùa rồi nó cũng chết thôi." — "Nó chỉ là con ếch trụi lủi." — "Nhận đi!"

Akela đứng dậy. "Vậy thì nhận. Từ đêm nay, đứa bé thuộc về bầy. Tên nó là Mowgli — Ếch Con."

Và thế là Mowgli lớn lên trong rừng.

Cậu học rất nhiều thứ. Baloo dạy cậu Luật Rừng, chậm rãi và kiên nhẫn, thỉnh thoảng phát cho một cái tát bông nhẹ hều khi cậu lơ đãng. Baloo dạy cậu Lời Chú của muôn loài — những câu nói thần kỳ để chào các loài trong rừng: "Chúng ta cùng một dòng máu, ngươi và ta." Nói câu ấy với đàn chim, đàn chim sẽ giúp. Nói với loài rắn, loài rắn sẽ để yên. Mowgli học thuộc từng câu, đọc đi đọc lại đến khi nhớ như in.

Bagheera thì dạy cậu leo trèo, rình rập, và biết sợ đúng lúc. "Đừng bao giờ đụng vào trâu rừng," báo dặn. "Và đừng bao giờ nói chuyện với bọn Bandar-log."

Bandar-log là bầy khỉ. Chúng ồn ào, khoác lác, không có thủ lĩnh, không có luật lệ, và không loài nào trong rừng thèm nhắc tới chúng. Nhưng lũ khỉ để ý thấy Mowgli biết đan mái che bằng cành cây, và chúng thầm nghĩ cậu bé thật tài giỏi.

Một buổi trưa nóng, khi Baloo và Bagheera đang ngủ, bầy khỉ ập xuống. Chúng túm lấy tay chân Mowgli và vọt lên ngọn cây. Cậu bị chuyền từ tay này sang tay khác, bay vun vút trên vòm lá cao ngất, hoảng hồn nhưng vẫn kịp bình tĩnh. Khi một con diều hâu lượn qua, Mowgli hét lên Lời Chú của loài chim: "Chúng ta cùng một dòng máu!" Con diều hâu gật cánh, bay đi báo tin.

Bọn khỉ mang cậu tới Hang Lạnh — một tòa thành cổ bỏ hoang giữa rừng, tường đổ, mái sập, dây leo bò kín những cung điện xưa. Chúng đặt cậu lên bậc thềm và hò hét rằng chúng là loài vĩ đại nhất, rằng từ nay Mowgli sẽ dạy chúng làm mọi thứ.

Baloo và Bagheera đến vào lúc trăng lên. Nhưng bọn khỉ đông quá, cả nghìn con, bám kín tường thành. Vì thế hai người bạn đã đi mời một vị khách thứ ba: Kaa, con trăn đá dài ba mươi bộ, già hơn cả khu rừng.

Khi Kaa trườn lên bức tường đổ, bầy khỉ lặng phắc. Không có loài nào trong rừng sợ gì bằng bầy khỉ sợ Kaa. Chỉ cần con trăn khe khẽ đung đưa cái đầu hình mũi tên, lũ khỉ đã líu chân, không nhớ nổi đường chạy.

Trong lúc lộn xộn, Bagheera lao tới hất tung nắp một hầm chứa, kéo Mowgli ra. "Nhảy lên lưng ta, Ếch Con!"

Ba thầy trò băng qua bức tường thành, chạy vào rừng đêm, sau lưng là tiếng lá xào xạc nhỏ dần. Mowgli ôm chặt cổ Bagheera, mặt vùi vào bộ lông đen ấm.

"Con hứa từ nay sẽ nghe lời," cậu thở dốc.

"Ừ," Baloo càu nhàu, vừa đi vừa xoa cái tai bị cào. "Nhưng ta có ngờ đâu là con lại thuộc Lời Chú của loài chim giỏi đến thế."

Trên cao, trăng rừng sáng vằng vặc. Còn dưới thung lũng xa, một con hổ què vẫn đi đi lại lại, chờ ngày của mình.

Góc tương tác

(M6 — Đố vui) Luật Rừng đòi hai tiếng nói bảo lãnh cho Mowgli — ai đã lên tiếng, và Bagheera đã trả giá bằng gì? (Gợi ý: một con gấu dạy học, một con báo đen, và một con bò mộng.)

→ Mowgli chẳng có chút máu mủ nào với bầy sói, vậy mà cả bầy vẫn nhận cậu làm em. Gia đình đôi khi không phải là người giống ta, mà là người sẵn sàng đứng chắn trước cửa hang vì ta. Và Mowgli đã được cứu nhờ một câu rất giản dị mà cậu chăm chỉ học thuộc: "Chúng ta cùng một dòng máu."

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →