Susanoo và mãng xà tám đầu Yamata-no-Orochi
Bị đuổi khỏi cõi trời, thần Bão Tố Susanoo (đọc: Sư-sa-nô-ô) lang thang xuống mặt đất, tới vùng đất Izumo bên một dòng sông tên là Hi.
Chàng đang đi dọc bờ sông thì thấy một đôi đũa trôi trên mặt nước. Đũa trôi từ thượng nguồn xuống — nghĩa là phía trên kia có người ở. Susanoo lần theo dòng nước đi ngược lên.
Chẳng bao lâu, chàng gặp một ông lão và một bà lão đang ôm một cô gái trẻ mà khóc nức nở.
"Vì sao ông bà khóc?" Susanoo hỏi.
Ông lão ngẩng lên, nước mắt giàn giụa. "Thưa ngài, chúng tôi vốn có tám người con gái. Nhưng mỗi năm, một con mãng xà khủng khiếp lại tới, và mỗi năm nó ăn thịt mất một đứa. Bảy đứa đã bị nó nuốt rồi. Đây là đứa con gái út cuối cùng của chúng tôi, tên Kushinada-hime (đọc: Cư-shi-na-đa hi-mê). Chỉ ít ngày nữa thôi, con mãng xà lại tới. Và nó sẽ ăn mất đứa cuối cùng."
"Con mãng xà ấy trông thế nào?" Susanoo hỏi.
Giọng ông lão run rẩy. "Nó tên là Yamata-no-Orochi (đọc: Y-a-ma-ta nô Ô-rô-chi) — Mãng Xà Tám Nhánh. Nó có tám cái đầu và tám cái đuôi. Mắt nó đỏ rực như quả anh đào chín. Trên lưng nó mọc đầy rêu, cây thông và cây bách. Thân nó dài trải qua tám thung lũng và tám ngọn đồi. Bụng nó lúc nào cũng rớm máu, đỏ tấy. Không ai địch nổi nó."
Susanoo nhìn cô gái út đang nép sau lưng cha mẹ, run rẩy chờ chết. Trong lòng vị thần bị ruồng bỏ, một điều gì đó thức dậy. Đây là cơ hội để chàng chuộc lại những lỗi lầm trên cõi trời.
"Hãy gả cô gái này cho ta," Susanoo nói, "và ta sẽ giết con mãng xà."
Ông bà lão sửng sốt, rồi mừng rỡ nhận lời. Nhưng Susanoo không định đấu sức tay đôi với con quái vật khổng lồ ấy. Chàng dùng mưu.
Đầu tiên, chàng biến cô gái Kushinada-hime thành một chiếc lược, rồi cài lược lên tóc mình để giữ nàng an toàn.
Rồi chàng ra lệnh cho ông bà lão: "Hãy nấu thật nhiều rượu gạo. Loại rượu mạnh nhất, ủ đi ủ lại tám lần cho thật nồng."
Ông bà lão làm theo. Khi rượu đã xong, Susanoo bảo họ dựng một hàng rào dài, trên rào khoét tám cái cổng. Sau mỗi cổng, chàng đặt một cái bồn lớn, đổ đầy thứ rượu nồng nàn kia.
Rồi tất cả nấp đi và chờ.
Đêm xuống. Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Từ xa, con mãng xà Yamata-no-Orochi trườn tới, tám cái đầu ngóc cao rẽ mây, tám cặp mắt đỏ lừ quét khắp nơi tìm mồi.
Rồi tám cái mũi của nó đánh hơi thấy mùi rượu.
Con quái vật mê rượu. Tám cái đầu của nó, mỗi đầu chúi vào một cái cổng, thọc xuống một bồn rượu và uống ừng ực. Chúng uống cạn từng bồn, uống lấy uống để.
Chẳng mấy chốc, tám cái đầu bắt đầu chuếnh choáng. Chúng lảo đảo, gục xuống. Con mãng xà khổng lồ say mèm, nằm vật ra đất, ngủ li bì, tám cái đầu ngoẹo sang một bên.
Đó là lúc Susanoo bước ra.
Chàng rút thanh kiếm dài của mình. Và chàng ra tay. Chàng chém đứt từng cái đầu một, rồi chặt con quái vật ra thành từng khúc. Máu của Yamata-no-Orochi chảy đỏ cả dòng sông Hi — người ta bảo dòng sông ấy đỏ ngầu suốt nhiều ngày.
Nhưng khi Susanoo chém tới cái đuôi thứ tư của con mãng xà, lưỡi kiếm của chàng bỗng vấp phải một vật gì cứng, mẻ cả đi. Ngạc nhiên, chàng rạch cái đuôi ra xem.
Bên trong, nằm giấu trong thân con quái vật, là một thanh kiếm báu sáng ngời. Đó là một thanh kiếm thần kỳ diệu. Susanoo biết đây là một báu vật hiếm có trên đời. Chàng đặt tên cho nó, và về sau nó được gọi là Kusanagi (đọc: Cư-sa-na-ghi) — "Thanh Kiếm Cắt Cỏ".
Susanoo dâng thanh kiếm ấy lên cõi trời cho chị mình, nữ thần Amaterasu, như một lời tạ lỗi cho tất cả những gì chàng đã gây ra. Về sau, thanh kiếm Kusanagi trở thành một trong ba báu vật thiêng của Hoàng gia Nhật, cùng với tấm gương và chuỗi ngọc từng dụ Amaterasu ra khỏi hang.
Còn Susanoo, kẻ từng bị đuổi khỏi trời trong nhục nhã, giờ đã là một anh hùng. Chàng gỡ chiếc lược trên tóc, và Kushinada-hime hiện lại thành cô gái. Chàng cưới nàng làm vợ. Hai người tìm một vùng đất trong lành ở Izumo để dựng cung điện chung sống.
Đứng trên nền cung điện mới, ngắm những đám mây trắng cuộn lên từ đất Izumo, Susanoo cất tiếng ngâm bài thơ. Người Nhật tin rằng đó là bài thơ đầu tiên của xứ sở họ — bài thơ của một vị thần bão tố, viết trong ngày chàng thôi làm kẻ phá phách và trở thành người che chở.
Góc tương tác
🐉 Bách khoa Yokai (M4) — Yamata-no-Orochi: Con mãng xà tám đầu này là quái vật lớn nhất trong thần thoại Nhật. Điểm yếu chí mạng của nó là gì? Không phải sức mạnh — mà là lòng ham rượu. Susanoo không thắng bằng cơ bắp, mà bằng tám vò rượu và một cái mưu. Bạn có nhận ra: rất nhiều anh hùng thần thoại hạ quái vật bằng trí, chứ không phải bằng lực?
💡 Chi tiết thú vị: Người ta cho rằng con mãng xà tám nhánh chính là hình ảnh của dòng sông Hi hay lũ lụt, mỗi năm cuốn đi một sinh mạng. Susanoo — thần bão tố — "trị thủy" cho vùng đất, biến tai họa thiên nhiên thành đất đai an lành.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →