🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nàng Ishtar & Con Bò Trời

Sau chiến thắng Humbaba, Gilgamesh trở về Uruk trong vinh quang. Chàng tắm gội, thay áo, đội vương miện. Cả thành ngưỡng mộ chàng.

Trên thiên đình, nữ thần Ishtar(1) — thần của tình yêu và cả chiến tranh — nhìn xuống Gilgamesh và say đắm. Bà giáng trần, đứng trước mặt chàng, cất lời cầu hôn ngọt như mật:

"Gilgamesh, hãy làm chồng ta. Hãy cho ta hưởng vẻ đẹp của chàng. Ta sẽ ban cho chàng một cỗ xe bằng vàng và ngọc. Vua chúa khắp nơi sẽ quỳ dâng lễ vật dưới chân chàng. Đàn dê của chàng sẽ đẻ sinh ba, ngựa của chàng sẽ phi nhanh nhất, bò của chàng sẽ khỏe nhất. Hãy về với ta!"

Đó là lời mời của một nữ thần. Nhiều người sẽ quỳ xuống mà nhận ngay. Nhưng Gilgamesh không phải người thường, và chàng biết quá rõ về Ishtar.

"Ta mà cưới nàng ư?" Gilgamesh cười lạnh. "Nàng đãi ta được bao lâu trước khi chán? Hãy để ta nhắc lại những người từng yêu nàng.

Nàng từng yêu Tammuz(2), người chồng thời trẻ. Rồi nàng định đoạt cho chàng phải khóc than năm này qua năm khác.

Nàng từng yêu một con chim sặc sỡ, rồi bẻ gãy cánh nó, để nó mãi kêu 'gãy cánh, gãy cánh' trong rừng.

Nàng từng yêu một con sư tử oai hùng, rồi đào bảy cái hố cho nó sa xuống.

Nàng từng yêu một con ngựa chiến, rồi bắt nó chạy mãi không nghỉ, roi vọt tối tăm.

Nàng từng yêu một người chăn cừu tận tụy, rồi biến chàng thành sói, để chính đàn chó của chàng cắn xé chủ.

Nàng từng yêu một người làm vườn, rồi khi hắn từ chối, nàng biến hắn thành con cóc trong chính khu vườn của mình.

Còn ta ư? Nếu ta cưới nàng, ta sẽ chẳng khác gì những kẻ ấy. Ta không dại."

Lời từ chối thẳng thừng như một cái tát. Ishtar chưa từng bị ai xúc phạm đến thế. Bà uất nghẹn, bay thẳng lên trời, tìm tới cha mình — thần Anu(3), vị thần Trời tối cao.

"Cha ơi!" bà khóc lóc. "Gilgamesh sỉ nhục con! Hắn kể xấu con trước bàn dân thiên hạ. Xin cha giao con Bò Trời(4) cho con, để con thả nó xuống nghiền nát Gilgamesh và cả thành Uruk của hắn!"

Anu ngần ngừ. "Con Bò Trời một khi xuống hạ giới sẽ gây ra bảy năm đói kém. Con đã tích trữ đủ lương cho người và thú qua bảy năm ấy chưa?"

"Con đã tích đủ," Ishtar đáp. "Nếu cha không giao Bò Trời cho con, con sẽ phá tung cửa địa ngục, thả người chết tràn lên nuốt sống người sống!"

Trước lời đe dọa ấy, Anu đành trao dây cương Bò Trời cho con gái.

Ishtar dắt Bò Trời — con vật khổng lồ tên Gugalanna — xuống thành Uruk.

Con bò vừa chạm đất đã hít một hơi và phun ra. Chỉ một hơi thở của nó, mặt đất nứt toác một hố sâu, hàng trăm người rơi xuống. Nó thở hơi thứ hai, hố thứ hai mở ra, thêm hàng trăm người nữa mất mạng. Con sông Euphrates cạn đi. Cả thành Uruk hoảng loạn.

Nhưng Gilgamesh và Enkidu không chạy. Hai người xông ra đối đầu con quái.

Enkidu — nhanh như thời còn sống với muông thú — lao tới, tóm được đuôi Bò Trời, ghì nó lại. Con bò lồng lộn, quật đuôi, nhưng Enkidu không buông. Chàng hét lớn với bạn: "Gilgamesh! Ta giữ được nó rồi. Nhắm vào gáy nó, giữa sừng và cổ — đâm vào đó!"

Gilgamesh chạy vòng ra sau, giữa lúc con bò còn đang vùng vẫy trong tay Enkidu. Chàng rút thanh gươm lớn, nhắm vào chỗ hiểm giữa gáy con vật, và đâm một nhát chí mạng.

Bò Trời rống lên một tiếng cuối, rồi đổ sập. Đất rung một lần nữa, rồi lặng đi. Hai người đã hạ được con quái của thiên đình.

Ishtar đứng trên tường thành Uruk, chứng kiến tất cả. Bà điên tiết, gào lên nguyền rủa: "Khốn cho Gilgamesh, kẻ dám làm nhục ta và giết Bò Trời của ta!"

Nghe vậy, Enkidu — máu chiến trận còn nóng — làm một việc táo tợn. Chàng xẻo một tảng đùi Bò Trời, ném thẳng lên phía Ishtar, hét: "Nếu ta bắt được ngươi, ta cũng làm với ngươi như thế này!"

Đó là một sự sỉ nhục ghê gớm đối với một nữ thần. Ishtar cùng đám nữ tư tế của bà khóc than trên xác Bò Trời.

Còn Gilgamesh, chàng gọi thợ rèn tới, lấy hai chiếc sừng khổng lồ của Bò Trời — mỗi chiếc nặng như cả một tấn — bọc vàng, treo trong cung điện làm chiến tích. Rồi hai người rửa tay bên sông Euphrates, nắm tay nhau đi qua các đường phố Uruk. Dân chúng đứng hai bên ngưỡng mộ. Gilgamesh cho mở tiệc, hỏi lớn: "Ai là người đẹp nhất trong đám đàn ông? Ai là người dũng mãnh nhất?" Và cả thành đáp: "Gilgamesh! Enkidu!"

Đêm ấy, hai người bạn ngủ say trong men chiến thắng.

Nhưng trên thiên đình, không phải chỉ có Ishtar tức giận. Các vị thần lớn đang họp lại. Họ đã đếm đủ tội: hai kẻ phàm này đã giết Humbaba — kẻ canh rừng thiêng của Enlil — và nay lại giết cả Bò Trời của Anu. Một cái giá phải được trả. Và họ đã quyết: một trong hai người phải chết.

Giấc mộng ngọt ngào của Enkidu đêm ấy sắp biến thành cơn ác mộng cuối cùng.

Chú thích tên:

(1) Ishtar (Ish-ta), tức Inanna trong tiếng Sumer: nữ thần Tình yêu và Chiến tranh.

(2) Tammuz, tức Dumuzi: người chồng thời trẻ của Ishtar/Inanna.

(3) Anu (A-nu), tức An: thần Trời tối cao, cha của Ishtar.

(4) Bò Trời (Gugalanna, Gu-ga-la-na): con bò mộng khổng lồ của thiên đình.

Góc tương tác

🎙️ Live Story (M8) — poll: Nữ thần Ishtar quyền năng đích thân cầu hôn. Nếu là Gilgamesh, bạn nhận lời để có vàng ngọc và ân sủng của thần, hay từ chối vì biết bà từng phụ bạc mọi người tình?

💬 Gilgamesh và Enkidu thắng cả Humbaba lẫn Bò Trời — nhưng thắng thần linh luôn có cái giá. Bạn nghĩ điều gì đang chờ hai người ở chương sau?

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →