🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Rừng Tuyết Tùng — Hạ gục quái Humbaba

Từ ngày có Enkidu bên cạnh, Gilgamesh không còn hành hạ dân Uruk nữa. Nhưng sức mạnh trong hai người thì không chịu ngồi yên. Một chiều, Gilgamesh nói với bạn:

"Enkidu, đời người ngắn ngủi. Dù có là vua, rồi ta cũng chết. Vậy thì trước khi chết, ta phải làm một điều để đời sau còn nhắc tên. Ta muốn đi tới Rừng Tuyết Tùng, chặt cây thiêng, và giết con quái vật canh giữ nó — Humbaba(1)."

Enkidu biến sắc. Chàng đã từng sống nơi hoang dã, đã từng nghe về Humbaba.

"Bạn ơi," Enkidu can, "khu rừng ấy trải dài mười nghìn dặm. Humbaba canh giữ nó theo lệnh của thần Enlil. Miệng nó là lửa, hơi thở nó là chết chóc, tiếng gầm của nó là lũ lụt. Nó nghe được tiếng động trong rừng từ rất xa. Không ai đến gần mà còn sống trở về."

"Chính vì thế ta mới phải đi," Gilgamesh cười. "Nếu ta ngã xuống, ít ra người ta sẽ nói: Gilgamesh đã ngã khi đối đầu với Humbaba dữ tợn. Còn hơn là chết già mà chẳng ai nhớ. Chỉ có thần linh mới sống mãi. Con người thì phải để lại một cái tên."

Enkidu biết không cản được. Chàng đành đi theo.

Trước khi lên đường, Gilgamesh tới đền thờ. Những người thợ rèn giỏi nhất Uruk đúc cho hai người những chiếc rìu nặng, những thanh gươm lớn. Các bô lão trong thành lắc đầu lo lắng: "Vua còn trẻ, tim vua bốc đồng. Đường tới Rừng Tuyết Tùng đầy hiểm nguy." Nhưng họ vẫn dặn: "Hãy để Enkidu đi trước dẫn đường. Chàng biết lối rừng."

Gilgamesh lên gặp mẹ. Nữ thần Ninsun khoác áo lễ, dâng hương lên Shamash(2) — thần Mặt Trời, vị thần thấy hết mọi việc dưới gầm trời.

"Hỡi Shamash," bà cầu, "vì sao ngài ban cho con trai tôi một trái tim không biết nghỉ? Nay nó lên đường tới chỗ Humbaba. Xin ngài phù trợ cho nó. Xin sai các ngọn gió của ngài đi theo che chở nó trên đường."

Shamash nghe lời cầu của bà. Ngài hứa sẽ giúp.

Hai người lên đường. Họ đi rất nhanh — quãng đường thường phải một tháng rưỡi, họ vượt qua trong ba ngày. Mỗi đêm, Gilgamesh trèo lên đỉnh núi, dâng bột mì lên núi mà cầu một giấc mộng.

Đêm nào chàng cũng mộng thấy điều dữ. Một đêm, chàng mơ núi đổ đè lên người. Một đêm khác, chàng mơ trời gầm, đất nứt, lửa mưa xuống, rồi tắt thành tro. Lần nào Gilgamesh cũng tỉnh dậy run rẩy.

Nhưng Enkidu, dù trong lòng cũng sợ, vẫn bình tĩnh giải mộng theo hướng lành: "Núi đổ là Humbaba đổ. Trời gầm rồi tắt, ấy là ta sẽ dập tắt được ngọn lửa của nó. Đừng sợ, bạn ơi. Shamash đang đi cùng chúng ta."

Cứ thế, người này nâng đỡ người kia. Khi Gilgamesh nản, Enkidu vực dậy. Khi Enkidu chùn bước trước cổng rừng — chàng chạm tay vào cổng thiêng và bàn tay bỗng tê dại suốt nhiều ngày — thì Gilgamesh lại kéo bạn đi tiếp.

Cuối cùng, họ tới bìa Rừng Tuyết Tùng.

Trước mắt hai người là một khu rừng đẹp đến sững sờ. Cây tuyết tùng cao ngất, thẳng tắp, xanh thẫm, tỏa hương thơm ngào ngạt. Bóng cây mát rượi. Chim hót vang. Đây là khu rừng của các thần, nơi phàm nhân không được đặt chân.

Gilgamesh vung rìu, đốn ngã một cây tuyết tùng lớn. Tiếng cây đổ vang khắp rừng.

Và Humbaba nghe thấy.

Nó gầm lên. Cả khu rừng rung chuyển. Humbaba hiện ra — một người khổng lồ với gương mặt méo mó cuộn xoắn như ruột thú, răng như răng rồng, mắt phóng ra tia chết chóc. Bảy lớp hào quang khủng khiếp bao quanh nó như bảy lớp áo giáp.

"Kẻ ngu nào dám vào rừng của ta?" Humbaba rống. "Gilgamesh, ta sẽ xé xác ngươi, cho diều hâu và kền kền ăn thịt ngươi!"

Gilgamesh chợt thấy hai đầu gối mình mềm nhũn. Cả chàng nữa cũng biết sợ.

"Bạn ơi," chàng thì thầm với Enkidu, "đừng để ta run. Hai chúng ta chung sức, không con quái nào thắng nổi. Người ngã một mình thì chìm, nhưng hai người dựa nhau thì đứng vững. Sợi dây bện ba tao không dễ đứt."

Enkidu siết chặt tay bạn. "Tiến lên. Đừng cho nó thời gian khoác thêm hào quang."

Đúng lúc ấy, Shamash giữ lời hứa.

Từ bốn phương trời, ngài thả xuống mười ba ngọn gió — gió Bắc, gió Nam, gió lạnh, gió nóng, gió xoáy, gió bão. Chúng ập vào Humbaba từ mọi hướng, ghim chặt nó tại chỗ. Con quái không tiến được, không lùi được, không né được. Bảy lớp hào quang của nó bị gió xé rách từng lớp một.

Gilgamesh và Enkidu xông tới.

Humbaba, lần đầu tiên, biết thế nào là thua. Nó quỳ sụp xuống, chắp tay van xin: "Gilgamesh, hãy tha cho ta! Ta sẽ làm tôi tớ cho ngươi. Ta sẽ chặt cây tuyết tùng dâng ngươi, dựng cung điện cho ngươi. Hãy tha mạng ta!"

Gilgamesh chần chừ. Trái tim chàng vốn không tàn nhẫn, và tiếng van xin làm chàng động lòng.

Nhưng Enkidu lắc đầu, cứng rắn: "Đừng nghe nó, bạn ơi. Con quái này quỷ quyệt. Nếu thả nó ra, nó sẽ khiến chúng ta không bao giờ về được tới nhà. Đã trót vào đây, phải làm cho trọn."

Humbaba nghe vậy thì quay sang nguyền rủa Enkidu. Nhưng đã muộn.

Hai người nâng rìu. Họ hạ Humbaba, chặt đầu con quái canh rừng. Rừng Tuyết Tùng lặng đi. Ngọn lửa nghìn năm canh giữ rừng thiêng đã tắt.

Gilgamesh và Enkidu đốn những cây tuyết tùng đẹp nhất, kết thành một chiếc bè lớn. Họ đặt đầu Humbaba lên đó, xuôi dòng sông trở về Uruk trong khúc khải hoàn. Cả thành đổ ra đón. Chưa từng có ai làm được điều hai người vừa làm.

Gilgamesh gội đầu, chải mái tóc dài, khoác lên mình tấm áo choàng vương giả sạch sẽ, đội vương miện. Chàng đẹp đẽ và rạng rỡ như một vị thần.

Chàng đâu ngờ rằng, chính lúc chàng đẹp nhất, một đôi mắt bất tử trên thiên đình đang nhìn xuống chàng — và mê đắm. Rắc rối lớn nhất đời chàng sắp bắt đầu.

Chú thích tên:

(1) Humbaba (Hum-ba-ba), còn gọi Huwawa: người khổng lồ được thần Enlil giao canh giữ Rừng Tuyết Tùng.

(2) Shamash (Sam-mát), tức Utu trong tiếng Sumer: thần Mặt Trời và Công lý, phù trợ người ngay thẳng.

Góc tương tác

🎙️ Live Story (M8) — poll cao trào: Humbaba quỳ xuống van xin tha mạng. Nếu là bạn, bạn sẽ tha con quái đã chịu khuất phục, hay chém cho trọn việc? (Trong bản gốc, hai người chém Humbaba — và về sau chính chiến công này khiến các thần định tội họ.)

💬 Gilgamesh giết Humbaba để "lưu danh muôn đời". Bạn nghĩ mong muốn để lại tên tuổi có đáng để mạo hiểm cả mạng sống không?

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →