Có một lời sấm truyền khiến vua Acrisius khiếp sợ: một ngày kia, chính cháu trai của ông sẽ giết ông. Để tránh số phận, nhà vua nhốt con gái Danaë trong một căn phòng bằng đồng, không cho ai lại gần. Nhưng thần Zeus đã đem lòng yêu Danaë, và nàng hạ sinh một cậu bé — Perseus (đọc "Péc-xê-ớt").
Kinh hãi, vua Acrisius bỏ hai mẹ con vào một chiếc hòm gỗ, thả trôi ra biển, mặc cho sóng gió định đoạt. Nhưng Zeus không bỏ rơi con mình. Chiếc hòm dạt vào một hòn đảo, nơi một ngư dân tốt bụng cứu vớt và nuôi nấng hai mẹ con. Perseus lớn lên thành một chàng trai khôi ngô, dũng mãnh.
Trớ trêu thay, vua của hòn đảo ấy — Polydectes — lại đem lòng ham muốn Danaë. Nhưng Perseus luôn kề cận bảo vệ mẹ, khiến gã không thể ra tay. Polydectes bèn bày một kế thâm độc để tống khứ chàng trai.
Gã tổ chức một bữa tiệc lớn, giả vờ tuyên bố sắp cưới một công chúa khác, và yêu cầu mỗi khách dự tiệc dâng một con ngựa làm quà. Perseus nghèo, không có ngựa. Chàng trai bốc đồng buột miệng: "Thần không có ngựa, nhưng thần có thể mang về bất cứ thứ gì ngài muốn — kể cả cái đầu của Medusa!"
Polydectes cười thầm. Đó chính xác là điều gã mong đợi. "Vậy hãy mang đầu Medusa về cho ta," gã ra lệnh.
Medusa (đọc "Mê-đu-xa") là một trong ba chị em quái vật Gorgon. Nàng có mái tóc là những con rắn độc trườn bò, và đôi mắt đáng sợ nhất trần gian: bất kỳ ai nhìn thẳng vào mắt Medusa đều lập tức hóa thành đá. Quanh hang của nàng la liệt những pho tượng đá — đó là hài cốt của biết bao anh hùng từng liều mạng mà thất bại.
Perseus biết mình vừa hứa một điều gần như tự sát. Nhưng chàng là con của Zeus, và các thần không đành lòng nhìn chàng chết vô ích.
Athena (đọc "A-tê-na"), nữ thần trí tuệ, và Hermes (đọc "Héc-mét"), thần đưa tin, hiện ra giúp chàng. Họ hiểu rằng để đánh bại Medusa, sức mạnh thôi chưa đủ — cần mưu trí.
Athena trao cho Perseus một chiếc khiên đồng đánh bóng loáng như gương. "Đừng bao giờ nhìn thẳng vào Medusa," nàng dặn. "Hãy nhìn hình phản chiếu của nàng ta trên mặt khiên này. Như vậy con sẽ thấy được nàng ta mà không bị hóa đá."
Hermes trao cho chàng một thanh kiếm cong sắc bén đủ chém đứt cả vảy Gorgon, cùng đôi giày có cánh giúp chàng bay lượn.
Nhưng Perseus còn cần ba vật báu nữa, và chỉ các tiên nữ bí ẩn phương bắc mới biết chúng ở đâu. Để tìm ra đường, chàng phải hỏi ba bà lão Graeae — những chị em kỳ dị chỉ có chung một con mắt và một chiếc răng, thay nhau dùng. Perseus khôn khéo chờ lúc họ chuyền con mắt cho nhau, chộp lấy giữa không trung, rồi ra điều kiện: chỉ trả lại nếu họ chỉ đường.
Nhờ vậy, chàng tìm được các tiên nữ, và họ trao cho chàng ba báu vật: một chiếc túi thần kỳ diệu để đựng đầu Medusa, một đôi dép có cánh (có bản kể là cùng nguồn với giày Hermes), và quan trọng nhất — chiếc mũ tàng hình của Hades, đội vào là biến mất khỏi mọi ánh nhìn.
Trang bị đầy đủ, Perseus bay tới hang Gorgon ở tận cùng thế giới. Chàng đến vào lúc ba chị em Medusa đang ngủ.
Đây là khoảnh khắc sinh tử. Perseus không dám ngoảnh mặt nhìn thẳng. Chàng quay lưng lại phía Medusa, giơ cao chiếc khiên đồng bóng loáng, và nhìn hình phản chiếu của nàng qua tấm gương. Trong khiên, chàng thấy rõ khuôn mặt đáng sợ với mái tóc rắn quằn quại, nhưng vì chỉ nhìn qua phản chiếu, chàng không hề bị hóa đá.
Cẩn thận từng bước, mắt luôn dán vào khiên, Perseus tiến lại gần. Rồi, nhắm đúng vị trí qua tấm gương, chàng vung thanh kiếm cong của Hermes, chém một nhát dứt khoát. Đầu Medusa lìa khỏi cổ.
Điều kỳ diệu xảy ra: từ máu của Medusa, một con ngựa trắng có đôi cánh vọt lên trời — đó là Pegasus (đọc "Pê-ga-xốt"), chú ngựa thần sẽ trở thành bạn đồng hành của các anh hùng về sau.
Perseus nhanh tay bỏ đầu Medusa vào chiếc túi thần — bởi ngay cả khi đã chết, đôi mắt nàng vẫn còn quyền năng hóa đá. Rồi chàng đội mũ tàng hình, bay vụt đi trước khi hai chị em Gorgon còn lại kịp thức giấc truy đuổi.
Trên đường về, bay ngang một bờ biển xa lạ, Perseus trông thấy một cảnh tượng đau lòng: một thiếu nữ xinh đẹp bị xích vào tảng đá bên mép nước, đang khóc. Đó là công chúa Andromeda (đọc "An-đrô-mê-đa"). Vì mẹ nàng lỡ khoe khoang kiêu ngạo rằng con gái mình đẹp hơn cả các tiên nữ biển, thần Poseidon nổi giận, gửi một con thủy quái tới tàn phá vương quốc. Lời sấm phán: chỉ khi hiến Andromeda cho con quái vật, tai họa mới chấm dứt.
Ngay lúc ấy, con thủy quái khổng lồ trồi lên từ biển, lao về phía nàng. Perseus không do dự. Chàng bổ nhào xuống, rút đầu Medusa ra khỏi túi, giơ về phía con quái vật. Vừa chạm ánh mắt chết chóc của Medusa, con thủy quái lập tức hóa thành đá, chìm nghỉm xuống đáy biển.
Perseus giải thoát Andromeda, và hai người yêu nhau. Chàng cưới nàng làm vợ và cùng nàng trở về hòn đảo quê hương.
Ở đó, Polydectes vẫn đang ép buộc mẹ chàng. Perseus bước vào cung điện giữa tiệc rượu của gã. "Ngài muốn đầu Medusa ư?" chàng nói. "Thần đã mang về đây." Rồi chàng rút chiếc đầu ra, giơ lên — và Polydectes cùng đám tay sai độc ác của gã lập tức hóa thành những pho tượng đá bất động.
Perseus dâng chiếc đầu Medusa cho Athena. Nữ thần gắn nó lên tấm khiên của mình như một biểu tượng của sức mạnh và mưu trí. Còn Perseus và Andromeda sống hạnh phúc bên nhau, và về sau trở thành tổ tiên của cả một dòng dõi anh hùng — trong đó có Hercules.
Góc tương tác
Nếu là bạn? (M3): Bạn đứng trước hang Medusa. Nhìn thẳng vào nàng là hóa đá tức khắc. Bạn sẽ: (A) Nhìn qua khiên đồng bóng như gương để thấy nàng gián tiếp; (B) Nhắm mắt lại chém đại; hay (C) Tin vào sức mạnh, nhìn thẳng và ra tay thật nhanh? Bản gốc chọn A — chính mẹo dùng gương của Athena đã cứu Perseus. Câu chuyện này dạy ta điều gì về việc "đôi khi không nên nhìn thẳng vào vấn đề, mà nhìn qua một góc phản chiếu"?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →