Trên đảo Crete, cậu bé Zeus lớn lên giữa tiếng gươm khiên và tiếng dê kêu. Cậu không giống bất kỳ đứa trẻ nào. Chỉ trong ít năm, cậu đã cao lớn vạm vỡ, ánh mắt sáng như tia chớp, và trong lòng cháy một câu hỏi: vì sao mẹ cậu, Rhea, mỗi khi nhắc tới cha lại rơi nước mắt?
Đến ngày Rhea kể hết sự thật — về Cronus nuốt con, về năm người anh chị đang bị giam trong bụng cha, về lời nguyền của ông nội Uranus — Zeus siết chặt nắm tay. Chàng biết mình sinh ra để làm gì.
Nhưng Cronus là vua của các Titan, quyền lực trùm cả đất trời. Đối đầu trực diện là tự sát. Zeus cần mưu trí trước khi cần sức mạnh.
Chàng tìm đến Metis (đọc "Mê-tít"), một nữ thần khôn ngoan bậc nhất, con gái của Titan Oceanus. Metis pha cho Zeus một thứ thuốc đặc biệt. "Hãy tìm cách cho cha ngươi uống thứ này," nàng nói. "Nó sẽ buộc ông ta phải nôn ra tất cả những gì đã nuốt."
Zeus cải trang thành một người hầu trẻ trong cung điện Cronus. Nhân lúc vua Titan khát nước sau bữa tiệc, chàng dâng lên chén rượu đã pha thuốc. Cronus uống cạn mà không mảy may nghi ngờ.
Chỉ lát sau, cả thân hình khổng lồ của Cronus co giật. Vua Titan nôn ra — trước tiên là hòn đá năm xưa Rhea đã lừa ông nuốt thay Zeus. Rồi lần lượt, từ trong bụng cha, năm người con bị giam bấy lâu chui ra: Hestia, Demeter, Hera, Hades và Poseidon. Kỳ lạ thay, họ không hề chết. Là thần bất tử, họ đã sống suốt bao năm trong bóng tối, và giờ bước ra đã trưởng thành, uy nghi, tràn đầy căm phẫn.
Sáu anh chị em đoàn tụ. Zeus đứng giữa họ, tuyên bố cuộc chiến giành lại thế giới.
Nhưng Cronus không đơn độc. Ông triệu tập gần như toàn bộ các Titan hùng mạnh đứng về phía mình. Hai bên dàn trận: các Titan cổ xưa chiếm giữ đỉnh núi Othrys; Zeus cùng anh chị em lập căn cứ trên đỉnh Olympus (đọc "Ô-lim-pớt"). Từ đó, họ được gọi là các thần Olympia.
Cuộc chiến kéo dài mười năm ròng. Trời long đất lở. Núi non rung chuyển, biển cả sôi trào, cả vũ trụ chao đảo dưới những đòn đánh của các vị thần khổng lồ. Nhưng không bên nào thắng nổi bên nào. Sức mạnh của các Titan quá cổ xưa và bền bỉ.
Zeus hiểu rằng chàng cần một lợi thế quyết định. Và chàng nhớ tới lời bà nội Gaia thì thầm: dưới vực thẳm Tartarus, Uranus và Cronus năm xưa đã giam giữ những đứa con đáng sợ — các Cyclops một mắt và các Hecatoncheires trăm tay. Nếu giải thoát họ, biết đâu họ sẽ trả ơn.
Zeus lặn xuống tận đáy Tartarus, phá xiềng cho những tù nhân cổ xưa ấy. Lòng biết ơn của họ vô bờ. Các Cyclops vốn là những thợ rèn thần sầu. Để đền ơn, họ rèn cho ba anh em thủ lĩnh những vũ khí uy lực nhất vũ trụ:
Cho Zeus, họ trao tia sét — thứ vũ khí có thể xẻ đôi bầu trời. Cho Poseidon, họ rèn cây đinh ba khiến biển động đất rung. Cho Hades, họ làm chiếc mũ tàng hình, đội vào là biến mất khỏi mọi ánh nhìn.
Còn các Hecatoncheires trăm tay thì trở thành đội quân xung kích. Mỗi người có thể ném cùng lúc trăm tảng đá lớn.
Trận chiến cuối cùng bùng nổ dữ dội chưa từng thấy. Zeus giáng những tia sét chói lòa, thiêu đốt cả một vùng trời. Poseidon khuấy biển dâng cao nhấn chìm quân địch. Hades đội mũ tàng hình lẻn vào giữa hàng ngũ Titan đoạt vũ khí của chúng. Và các Hecatoncheires trút xuống một cơn mưa đá tảng dày đặc đến mức che kín cả mặt trời.
Các Titan không chống đỡ nổi. Từng người một gục ngã. Cronus — vị vua từng nuốt cả con mình vì sợ mất ngôi — cuối cùng bị chính đứa con thứ sáu đánh bại, đúng như lời nguyền của Uranus thuở nào.
Zeus không giết cha. Thần bất tử không thể chết. Nhưng chàng đày các Titan bại trận xuống Tartarus, vực sâu nhất của vũ trụ, và giao cho các Hecatoncheires canh giữ đời đời. Riêng Titan Atlas (đọc "Át-lát), kẻ hăng hái chống lại Zeus nhất, phải chịu một hình phạt đặc biệt: đứng mãi ở tận cùng phía tây thế giới, gánh cả vòm trời trên đôi vai. Đó là lý do bầu trời không rơi xuống đất.
Chiến thắng đã trọn vẹn. Ba anh em quyết định chia nhau cai quản vũ trụ. Họ bốc thăm.
Zeus được bầu trời — trở thành vua của các thần, chúa tể sấm sét.
Poseidon được biển cả — cai quản mọi đại dương, sông ngòi.
Hades được địa phủ — vương quốc của người chết dưới lòng đất.
Còn mặt đất và đỉnh Olympus thì là nơi chung của tất cả.
Trật tự mới đã hình thành. Thời đại của các Titan khép lại; thời đại của các thần Olympia bắt đầu. Từ đỉnh Olympus quanh năm mây phủ, mười hai vị thần sẽ ngự trị, dõi theo và can thiệp vào số phận muôn loài.
Nhưng Gaia — Đất Mẹ — không hài lòng khi thấy các con Titan của mình bị giam dưới Tartarus. Trong cơn giận, bà sinh ra một quái vật cuối cùng, khủng khiếp nhất: Typhon (đọc "Ti-phông"), cao đến chạm sao trời, trăm đầu rồng phun lửa, tiếng gầm làm cả các thần Olympia bỏ chạy. Chỉ một mình Zeus dám ở lại. Chàng giáng xuống Typhon cả trăm tia sét, rồi đè con quái vật khổng lồ ấy xuống dưới ngọn núi lửa Etna. Người ta bảo cho tới nay, mỗi khi Etna phun trào, đó là Typhon vẫn còn giận dữ vùng vẫy dưới lòng đất.
Zeus đã thật sự làm chủ vũ trụ. Nhưng một câu hỏi lớn còn bỏ ngỏ: thế giới này rồi sẽ có ai để sinh sống, để thờ phụng các thần? Câu trả lời nằm ở bàn tay một Titan không theo phe nào trong cuộc chiến — một Titan tên là Prometheus.
Góc tương tác
Neo dòng thời gian (M5): Cuộc chiến Titanomachy là bản lề của toàn bộ thần thoại Hy Lạp — nó khép lại thời nguyên sơ và mở ra trật tự Olympia. Hãy thử sắp đúng thứ tự bốn mốc lớn: (1) Chaos sinh Gaia — (2) Cronus lật đổ Uranus — (3) Zeus đánh bại Cronus — (4) Ba anh em chia thế giới. Bạn có nhận ra một quy luật lặp lại không: mỗi thế hệ đều lật đổ thế hệ trước bằng chính người con của mình?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →