🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngày xưa, ở xứ Phrygia có một ông vua tên Midas (đọc "Mi-đát"). Ông giàu có bậc nhất vùng, sống trong cung điện nguy nga với những khu vườn hồng thơm ngát. Nhưng dù đã có tất cả, lòng tham của Midas vẫn không nguôi. Với ông, không gì trên đời quý bằng vàng. Ông yêu vàng hơn cả hoa thơm, hơn cả tiếng cười, và có khi hơn cả chính con gái mình.

Một ngày nọ, những người hầu của Midas bắt được một ông già say rượu đang lang thang, ngủ gục trong vườn hồng của nhà vua. Đó là Silenus (đọc "Xi-lê-nốt") — người thầy già và bạn đồng hành thân thiết của thần rượu vang Dionysus (đọc "Đi-ô-ni-xốt"). Ông lão đã uống say đến lạc mất đoàn tùy tùng của thần.

Thay vì trừng phạt kẻ lạ mặt, vua Midas nhận ra đây là bạn của một vị thần. Ông tiếp đãi Silenus rất tử tế, mở tiệc khoản đãi suốt mười ngày mười đêm, rồi đích thân đưa ông lão trở về với thần Dionysus.

Dionysus vô cùng cảm kích trước lòng hiếu khách của nhà vua. Để tỏ lòng biết ơn, thần phán:

"Nhà ngươi đã đối xử tốt với người thầy của ta. Hãy ước một điều gì đó, bất cứ điều gì ngươi muốn, và ta sẽ ban cho ngươi."

Midas không cần suy nghĩ lâu. Lòng tham vàng bao năm bật ra thành lời:

"Thưa thần, xin hãy ban cho con điều này: bất cứ thứ gì con chạm vào cũng biến thành vàng ròng."

Dionysus khẽ nhíu mày. Thần biết đây là một điều ước dại dột, và thoáng buồn cho nhà vua. "Ngươi có chắc không?" thần hỏi lại. Nhưng Midas gật đầu quả quyết, mắt sáng rực vì sung sướng. Vậy là Dionysus thở dài, và ban cho ông đúng điều ông cầu.

Midas hớn hở chạy về cung điện để thử phép màu. Ông chạm tay vào một cành cây sồi bên đường — lập tức cành cây hóa thành vàng lấp lánh. Ông nhặt một hòn đá — hòn đá biến thành khối vàng ròng nặng trĩu. Ông vịn tay vào cột nhà, sờ vào bức tường, chạm vào những bông hồng trong vườn — tất cả đều lóe sáng thành vàng.

Vua Midas cười vang sung sướng. Ông là người giàu nhất thế gian! Ông chạy khắp cung điện, chạm vào mọi thứ, biến cả tòa lâu đài thành một kho báu bằng vàng chói lóa.

Nhưng rồi bụng ông bắt đầu đói, và cơn khát cũng kéo đến.

Người hầu dọn lên một bữa tiệc thịnh soạn. Midas hân hoan ngồi vào bàn, cầm lấy một miếng bánh mì. Nhưng vừa chạm môi, miếng bánh đã cứng lại thành vàng — không thể nào cắn nổi. Ông vội bốc một chùm nho — chùm nho hóa thành những viên vàng tròn cứng ngắc. Ông với lấy ly rượu — dòng rượu vừa chạm môi ông đã đông cứng thành vàng lỏng, chảy xuống cổ họng như kim loại nóng.

Vua Midas hoảng hốt. Ông không thể ăn. Ông không thể uống. Mọi thứ chạm vào miệng ông đều hóa thành vàng vô dụng. Người giàu nhất thế gian sắp chết đói và chết khát giữa một núi vàng.

Nhưng nỗi kinh hoàng thật sự chỉ đến khi cô con gái bé bỏng của ông chạy vào phòng. Thấy cha buồn bã, cô bé lao tới ôm chầm lấy ông để an ủi.

Ngay khoảnh khắc bàn tay Midas chạm vào con, cô bé lập tức cứng đờ, làn da mềm mại hóa thành kim loại lạnh lẽo. Đứa con gái yêu quý của ông biến thành một pho tượng vàng vô hồn ngay trong vòng tay ông.

Trái tim Midas tan nát. Ông gào khóc, ôm lấy pho tượng lạnh ngắt từng là con gái mình. Giờ ông mới hiểu ra: vàng chẳng có ý nghĩa gì cả. Ông không thể ăn vàng, không thể uống vàng, không thể ôm vàng vào lòng cho ấm áp. Ông đã đánh đổi tất cả những gì thật sự quý giá — thức ăn, nước uống, và cả tình yêu thương — để lấy thứ kim loại lạnh lùng mà ông từng tôn thờ.

Midas quỳ sụp xuống, hai tay giơ lên trời (cẩn thận không chạm vào gì), cầu khẩn thần Dionysus trong tuyệt vọng:

"Thưa thần, xin hãy tha thứ cho lòng tham dại dột của con! Xin hãy lấy lại món quà này! Con không cần vàng nữa. Con chỉ xin được có lại con gái con, được ăn một miếng bánh, uống một ngụm nước như một con người bình thường!"

Dionysus, vốn nhân từ, nghe thấu lời cầu xin chân thành ấy. Thần hiện ra và phán:

"Ta biết ngươi đã học được bài học. Hãy đến dòng sông Pactolus. Nhúng mình xuống dòng nước ấy, và phép màu tai họa sẽ được rửa sạch. Dòng sông sẽ cuốn đi thứ quyền năng ngươi từng ao ước."

Vua Midas vội vã chạy tới dòng sông Pactolus (đọc "Pác-tô-lốt"). Ông lao mình xuống làn nước mát. Ngay lập tức, quyền năng biến-mọi-thứ-thành-vàng rời khỏi thân thể ông, tan vào dòng nước. Người ta kể rằng từ đó, cát dưới lòng sông Pactolus lấp lánh những hạt vàng — chính là phép màu của Midas đã trôi vào đó.

Midas vội chạy về nhà, run rẩy chạm tay vào con gái. Cô bé mềm lại, ấm lên, và tỉnh dậy, ôm lấy cha như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhà vua ôm con vào lòng, nước mắt giàn giụa vì hạnh phúc.

Từ đó, vua Midas hoàn toàn thay đổi. Ông chán ghét sự giàu sang xa hoa, rời bỏ cung điện vàng son, đến sống giản dị nơi đồng quê, gần gũi thiên nhiên. Ông đã hiểu ra một điều mà cả kho vàng cũng không mua được: những thứ quý giá nhất trên đời — một bữa ăn, một ngụm nước, một cái ôm của người thân — lại chính là những thứ bình dị mà ta thường xem nhẹ.

Góc tương tác

Nếu là bạn? (M3): Thần Dionysus cho bạn ước một điều bất kỳ. Bạn sẽ ước: (A) Chạm gì cũng hóa vàng như Midas; (B) Một điều ước có giới hạn và điều kiện rõ ràng (ví dụ: chỉ hóa vàng khi bạn muốn); hay (C) Từ chối, xin một điều không dính tới của cải (sức khỏe, trí tuệ, tình thương)? Bản gốc: Midas chọn A và suýt mất tất cả. Câu chuyện nhắc ta: khi được ban một điều ước, cái khó nhất không phải là ước — mà là biết mình thật sự cần gì.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →