Người thợ rèn dạy chàng suốt tuổi thơ, rèn cho chàng thanh gươm, chỉ cho chàng đường tới hang rồng — và có ý định giết chàng ngay khi con rồng ngã xuống.
Câu chuyện bắt đầu bằng một khoản tiền chuộc.
Ngày xưa, có ba anh em con của một người tên Hreidmar. Người anh cả là Fafnir (đọc: Fáp-nia), khỏe mạnh và tàn nhẫn. Người thứ hai là Regin (đọc: Rê-ghin), khéo tay bậc nhất, thợ rèn giỏi hơn mọi thợ rèn trên đời. Người em út tên Otr, có tài hóa thành con rái cá.
Một ngày, thần Odin cùng hai vị thần khác đi ngang một dòng thác, thấy một con rái cá đang nằm ăn cá bên bờ. Một trong ba vị ném đá giết nó, lột da mang đi — không hề biết đó là Otr.
Tối ấy họ xin trọ nhà Hreidmar. Nhìn thấy tấm da, ông bố nhận ra ngay con mình. Ông trói ba vị khách lại và ra giá chuộc mạng: phải phủ đầy vàng lên tấm da rái cá, đủ để không hở một sợi lông nào.
Các thần đi tìm vàng. Họ bắt được một người lùn giữ kho báu dưới thác tên Andvari, và tước sạch của cải của hắn. Andvari xin giữ lại đúng một chiếc nhẫn nhỏ. Odin không cho.
Thế là người lùn buông một lời nguyền trước khi lủi vào đá: kho vàng ấy, và nhất là chiếc nhẫn ấy, sẽ giết mọi kẻ sở hữu nó.
Vàng được mang tới. Người ta phủ kín tấm da rái cá — vẫn hở đúng một sợi ria. Chiếc nhẫn cuối cùng phải đem ra đắp lên. Lời nguyền chính thức bước vào nhà.
Chưa đầy một đêm sau, Fafnir giết cha mình để độc chiếm kho vàng. Hắn đuổi Regin đi tay trắng. Rồi hắn vác vàng lên vùng hoang mạc đá gọi là Gnitaheid, nằm lên trên đó — và cứ nằm mãi như thế, năm này qua năm khác, cho tới khi lòng tham ăn hết phần người trong hắn.
Da hắn dày lên thành vảy. Thân hắn dài ra. Hơi thở hắn hóa nọc độc, đến cỏ quanh hang cũng cháy đen.
Fafnir không bị một con rồng nguyền rủa. Fafnir tự trở thành con rồng. Đây là chi tiết cốt lõi của toàn bộ truyện: trong thần thoại Bắc Âu, rồng không phải giống loài — nó là điểm đến của một con người ôm vàng quá lâu.
Regin, người em bị đuổi, đi xuống miền nam và làm thợ rèn cho vua xứ Đan Mạch. Ở đó ông ta được giao dạy dỗ một cậu bé.
Cậu bé tên Sigurd (đọc: Xi-guốc), con của Sigmund thuộc dòng họ Volsung — dòng họ mà người ta nói là hậu duệ của chính Odin. Cha cậu tử trận trước khi cậu ra đời; thanh gươm của ông đã gãy làm đôi trong trận cuối, và mẹ cậu giữ lại hai mảnh gãy ấy.
Regin dạy Sigurd đủ thứ: chữ cổ, ngôn ngữ, cờ, và cách cầm vũ khí. Ông ta cũng gieo vào đầu cậu một câu chuyện, kể đi kể lại, năm này qua năm khác: về một kho vàng khổng lồ trên vùng đá hoang, về một con quái vật nằm canh nó, và về việc một chàng trai thực sự dũng cảm thì đã đi lấy nó từ lâu rồi.
Khi Sigurd lớn, chàng bảo Regin rèn cho mình một thanh gươm.
Regin rèn. Sigurd cầm gươm bổ xuống cái đe trong lò — thanh gươm vỡ tan. Regin rèn thanh thứ hai, cẩn thận hơn. Sigurd bổ xuống — lại vỡ.
Chàng về gặp mẹ và xin hai mảnh gươm gãy của cha.
Regin cầm hai mảnh thép cổ ấy, và lần này ông ta rèn bằng tất cả tài nghệ của đời mình. Khi thanh gươm ra khỏi lò, người ta kể rằng lửa như bốc ra từ lưỡi thép của nó. Nó được đặt tên là Gram (đọc: Gram) — "Cơn Thịnh Nộ".
Sigurd bổ xuống cái đe. Thanh gươm chẻ đôi cái đe tới tận chân.
Chàng mang gươm ra suối, thả một túm len xuống dòng nước chảy. Túm len trôi tới chạm lưỡi gươm, và đứt làm đôi.
"Được rồi," Sigurd nói. "Giờ thì đi."
Trên đường tới vùng đá hoang, hai người gặp một ông già râu dài, một mắt, đứng chống gậy bên đường. Ông già hỏi họ đi đâu, rồi cho một lời khuyên:
"Con rồng ấy mỗi ngày đều bò từ hang xuống suối uống nước, theo đúng một lối mòn. Hãy đào một cái hố dưới lối ấy, nấp xuống, và đâm lên từ dưới khi nó bò qua — bởi phần dưới bụng nó là chỗ duy nhất không có vảy."
Rồi ông già nói thêm một câu, mắt nhìn thẳng vào Sigurd: "Nhưng đừng đào một hố. Hãy đào nhiều hố nối nhau, để máu rồng có chỗ chảy đi. Nếu không, cậu sẽ chết ngộp trong chính chiến thắng của mình."
Nói xong ông biến mất. Đó là Odin.
Regin đã bảo Sigurd đào đúng một hố. Chàng nghe theo ông già lạ mặt, đào thêm mấy rãnh nữa — rồi nằm xuống chờ.
Mặt đất bắt đầu rung.
Fafnir bò ra khỏi hang, thân hình khổng lồ trườn trên đá, nọc độc nhỏ xuống hai bên lối đi. Regin đã trốn đi từ lâu, nấp tít phía xa. Bóng con rồng phủ kín miệng hố, che mất cả bầu trời.
Khi phần bụng mềm trườn ngang trên đầu, Sigurd đâm thanh Gram lên bằng cả hai tay, dồn hết sức của dòng họ Volsung vào một nhát.
Lưỡi thép ngập tới chuôi.
Con rồng quẫy dữ dội, đập nát cả một vùng đá, rồi nằm vật xuống. Máu nó tràn theo các rãnh mà Sigurd đã đào — đúng như lời ông già một mắt dặn.
Sigurd bò lên khỏi hố. Con rồng vẫn còn thoi thóp, và nó nói được tiếng người.
"Ai giết ta?"
"Ta tên Sigurd, con của Sigmund."
Fafnir thở dốc, và những lời cuối cùng của nó không phải lời nguyền rủa, mà là một lời cảnh báo — thứ cảnh báo đáng sợ vì nó thành thật:
"Kho vàng này sẽ giết ngươi, hệt như nó đã giết ta. Ta đã từng là người, ngươi biết chứ? Ta từng có cha, có em trai, có một cái tên mà người ta gọi bằng sự kính trọng. Rồi ta nằm lên đống vàng ấy, và ta không đứng dậy được nữa... Còn một điều nữa: kẻ nào xúi ngươi tới đây, chính kẻ đó cũng sẽ giết ngươi."
Rồi nó tắt thở.
Regin lúc này mới chạy tới. Ông ta nhìn xác anh trai mình, khóc rống lên một hồi, rồi quay sang trách Sigurd đã giết người thân của ông ta — trong khi chính ông ta là kẻ đã sắp đặt tất cả suốt bao nhiêu năm.
Rồi Regin nói, giọng ngọt lại: "Thôi. Cậu hãy làm cho ta một việc. Hãy lấy tim con rồng, nướng nó trên lửa, để ta ăn. Ta cần ngủ một lát."
Ông ta nằm xuống, quay lưng lại. Trong đầu ông ta đã có sẵn kế hoạch cho lúc tỉnh dậy.
Sigurd đốt lửa, xiên trái tim rồng lên que, và nướng. Được một lúc, chàng đưa ngón tay chạm vào để thử xem đã chín chưa — và bị bỏng.
Theo phản xạ, chàng đưa ngón tay lên miệng mút.
Máu rồng chạm vào lưỡi chàng.
Và ngay lập tức, tiếng chim hót trên cành cây bên cạnh biến thành lời nói mà chàng nghe hiểu rõ ràng.
Mấy con chim đang bàn tán về chàng: "Kìa, Sigurd ngồi nướng tim rồng cho kẻ khác ăn. Nếu cậu ta tự ăn, cậu ta sẽ khôn ngoan hơn mọi người."
"Kìa, Regin đang nằm kia, tính chuyện phản bội chàng trai đã tin ông ta. Ông ta đang xếp sẵn những lời dối trá trong đầu."
"Cậu ta ngốc thật, nếu tha cho kẻ vừa mưu tính giết mình."
"Cậu ta nên lấy kho vàng, cưỡi ngựa đi khỏi đây, và tìm tới ngọn núi có vòng lửa cháy quanh — nơi có một nữ chiến binh đang ngủ, tên là Brynhild."
Sigurd ngồi im nghe hết. Rồi chàng hiểu ra toàn bộ sự thật về người thầy đã nuôi dạy mình: chàng chưa bao giờ là học trò. Chàng là công cụ.
Chàng đối mặt với Regin, và câu chuyện của người thợ rèn kết thúc ở đó — đúng như lời con rồng đã cảnh báo trước khi tắt thở.
Sigurd ăn một phần trái tim rồng, và từ ấy hiểu được tiếng chim muông suốt đời. Chàng vào hang, chất vàng lên lưng con ngựa Grani — con ngựa nòi cũng do chính Odin chỉ cho chàng chọn — và trong đống của cải ấy có chiếc nhẫn của người lùn Andvari.
Chàng đeo nó vào tay.
Rồi chàng lên ngựa, đi về phía ngọn núi có vòng lửa, nơi nàng Brynhild (đọc: Brin-hin) đang ngủ trong áo giáp, chờ người dám cưỡi ngựa xuyên qua lửa để đánh thức.
Chàng trai ấy khi đó mạnh nhất, giàu nhất, và khôn ngoan nhất trong tất cả những người đang sống. Chàng đã giết được con rồng mà không ai giết nổi, và tránh được kẻ phản bội mà không ai ngờ tới.
Nhưng trên ngón tay chàng là chiếc nhẫn mà một người lùn đã nguyền rủa bên bờ thác từ rất lâu về trước.
Và lời nguyền ấy chưa bao giờ hỏi xem người đeo nó có xứng đáng hay không.
Góc tương tác
🐉 Bách khoa quái vật (M4): Fafnir — rồng canh vàng vùng đá hoang Gnitaheid. Nguồn gốc: vốn là người, giết cha để chiếm kho báu, rồi hóa rồng vì nằm trên vàng quá lâu. Điểm mạnh: vảy chống mọi vũ khí; hơi thở độc làm cháy cỏ quanh hang; nói được tiếng người. Điểm yếu: phần bụng dưới không vảy — và thói quen: nó đi uống nước theo đúng một lối mòn, mỗi ngày, suốt hàng trăm năm. Ghi chú: Fafnir là con rồng đáng thương nhất trong mọi thần thoại, bởi nó biết rõ mình đã đánh mất cái gì.
🔀 Nếu là bạn? (M3): Lũ chim vừa cho bạn biết người thầy đã nuôi dạy bạn từ nhỏ đang nằm kia, chờ bạn quay lưng để ra tay. Bạn chưa có bằng chứng nào ngoài tiếng chim và lời trăng trối của một con quái vật. Bạn ra tay trước, hay bạn cho ông ta một cơ hội nói thật? Bản gốc chọn ra tay. Nhưng hãy để ý: chính khoảnh khắc Sigurd bắt đầu tin lời cảnh báo về lòng tham cũng là khoảnh khắc chàng đeo chiếc nhẫn vào tay.
🌍 Đối chiếu đa văn hóa (M7): Ăn/nếm thứ thiêng để hiểu tiếng loài vật — Sigurd nếm máu rồng ↔ Väinämöinen học lời ca phép thuật từ người khổng lồ (Phần Lan) ↔ Odin uống mật rượu thi ca (Bắc Âu) ↔ nhân vật ăn quả thiêng hiểu tiếng chim trong cổ tích Đông Á. Và kho báu bị nguyền: vàng Fafnir và nhẫn Andvaranaut ↔ kho báu rồng của Beowulf — cùng một thông điệp Germanic, kể hai lần cho chắc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →