Cáo vốn nổi tiếng ranh mãnh, lại hay thích bày trò chọc ghẹo kẻ khác. Một hôm, nó nảy ra ý định trêu cợt anh Cò hàng xóm cho vui. Nó bèn niềm nở mời Cò tới nhà dùng bữa.
"Anh Cò ơi, mai sang nhà tôi ăn cơm nhé! Tôi nấu món ngon lắm, đãi anh một bữa ra trò!"
Cò tưởng thật, cảm động vì lời mời chân tình, vui vẻ nhận lời.
Hôm sau, Cò bay tới, bụng đói meo, háo hức chờ bữa tiệc. Cáo đon đả bưng thức ăn ra. Nhưng thật trớ trêu, món "súp thơm phức" ấy lại được Cáo múc ra hai chiếc đĩa nông choèn, phẳng lì.
"Mời anh, mời anh! Ăn tự nhiên đi kẻo nguội!" Cáo giả bộ ân cần.
Với cái miệng rộng, Cáo chỉ việc thè lưỡi liếm sạch đĩa súp trong nháy mắt, ngon lành. Còn Cò khốn khổ, cái mỏ dài và nhọn cứ lóc cóc gõ vào đĩa mãi mà chẳng gắp nổi một giọt súp nào vào miệng. Đĩa nông thế kia, mỏ dài thế này, làm sao mà ăn được!
Cáo ngồi nhìn Cò loay hoay, bụng cười thầm khoái chí. Nó cố tình chọn chiếc đĩa nông chính là để giễu cợt cái mỏ của Cò. Bữa tiệc kết thúc, Cáo thì no căng, còn Cò thì đói meo, ra về mà bụng vẫn lép kẹp.
Cò hiểu ngay mình vừa bị chơi khăm. Nhưng anh không nổi giận, cũng chẳng cãi cọ. Anh chỉ mỉm cười, lịch sự nói:
"Cảm ơn anh Cáo đã đãi tôi một bữa thịnh soạn. Để đáp lễ, mai mời anh sang nhà tôi dùng cơm nhé. Tôi cũng sẽ chuẩn bị món thật đặc biệt."
Cáo nghe vậy thì khoái lắm, nghĩ mình sắp lại được một bữa ngon, liền gật đầu ngay.
Hôm sau, Cáo hớn hở sang nhà Cò, bụng đói cồn cào, nghĩ tới món ăn ngon lành. Cò tiếp đón niềm nở, rồi bưng ra bữa tối. Mùi thức ăn thơm nức mũi làm Cáo tứa nước miếng. Nhưng khi nhìn kỹ, mặt Cáo dài ra.
Món ăn thơm phức ấy được Cò đựng trong hai chiếc bình cổ cao, miệng bình hẹp và dài. Với cái mỏ dài của mình, Cò chỉ việc thò vào bình, thong thả gắp thức ăn ra ăn ngon lành. Còn Cáo thì đứng chôn chân bên chiếc bình, cái mõm to bè cứ ngoạm mãi bên ngoài miệng bình mà chẳng thò vào nổi. Nó chỉ có thể liếm láp vài giọt thức ăn dính bên ngoài mà thôi.
Cuối buổi, Cò thì no nê, còn Cáo thì bụng vẫn rỗng không, đúng như cái cách nó đã đối xử với Cò hôm trước.
Cò tiễn khách, giọng vẫn nhẹ nhàng:
"Anh Cáo đừng giận nhé. Tôi chỉ mời anh đúng như cách anh đã mời tôi thôi mà."
Cáo cúi mặt ra về, chẳng nói được lời nào. Nó đã nếm đúng vị của trò đùa mà chính mình bày ra.
Bài học: Đối xử với người khác thế nào, thì rồi sẽ bị đối lại y như thế.
Góc tương tác: Cách "trả đũa" của Cò có đáng trách không, hay đó là một bài học công bằng? Bạn nghĩ Cò nên tha thứ và tử tế, hay dạy cho Cáo một bài học?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →