Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng bác nông dân nghèo sống trong một túp lều nhỏ. Họ chẳng có gì đáng giá ngoài một con gà mái. Nhưng con gà ấy không phải gà thường.
Một buổi sáng, bác nông dân ra chuồng nhặt trứng như thường lệ. Bác sững sờ. Trong ổ rơm không phải một quả trứng trắng bình thường, mà là một quả trứng bằng vàng ròng, sáng lấp lánh, nặng trịch trong lòng bàn tay.
"Bà nó ơi! Ra mà xem này!" Bác hớn hở gọi vợ.
Hai vợ chồng ban đầu còn ngờ vực, tưởng ai chơi khăm. Nhưng khi mang ra chợ bán, quả trứng đúng là vàng thật, đổi được một món tiền lớn. Họ mừng khôn xiết.
Và điều kỳ diệu chưa dừng lại. Sáng hôm sau, con gà mái lại đẻ thêm một quả trứng vàng nữa. Rồi hôm sau nữa, lại một quả. Cứ mỗi ngày một quả trứng vàng, đều đặn không sai. Chẳng mấy chốc, hai vợ chồng bác nông dân từ nghèo khó trở nên khá giả. Họ có nhà mới, có ruộng, có áo quần đẹp, có đủ đầy mọi thứ.
Nhưng của cải làm lòng người đổi thay. Càng có nhiều, hai vợ chồng lại càng thấy chưa đủ. Mỗi ngày chỉ một quả trứng vàng, họ bắt đầu thấy sốt ruột.
"Sao phải chờ từng ngày cho lâu?" Bác nông dân bàn với vợ. "Con gà này chắc chắn trong bụng chứa cả một kho vàng. Chi bằng ta mổ nó ra, lấy hết vàng một lần cho nhanh. Thế thì giàu sụ ngay lập tức!"
Bà vợ vốn cũng đang tham, gật đầu đồng ý. Càng nghĩ, hai người càng thấy đó là ý hay. Tưởng tượng cả một khối vàng khổng lồ đang chờ trong bụng gà, họ nôn nóng đến không ngủ được.
Thế là ngay sáng hôm sau, bác nông dân bắt con gà mái ra, mài dao thật sắc, rồi mổ bụng nó.
Nhưng khi lôi hết ruột gan con gà ra, hai vợ chồng chết lặng. Bên trong chẳng có khối vàng nào cả. Con gà bên trong cũng chỉ như mọi con gà khác — chẳng có gì ngoài lòng mề bình thường.
Và giờ thì con gà đã chết. Sẽ không còn quả trứng vàng nào nữa, không phải hôm nay, không phải ngày mai, không bao giờ nữa.
Vì tham lam muốn có tất cả trong một lần, hai vợ chồng đã tự tay giết chết nguồn của cải quý giá nhất đời mình. Họ ngồi bên xác con gà, hối hận thì đã muộn. Giá như họ biết đủ, biết chờ đợi, thì mỗi ngày vẫn có một quả trứng vàng, và cứ thế mà giàu sang cả đời.
Nhưng lòng tham đã lấy đi của họ tất cả.
Bài học: Tham vơ hết mọi thứ trong một lúc thì thường mất luôn cả cái mình đang có.
Góc tương tác: "Biết đủ" nghĩa là gì? Ranh giới giữa "muốn tốt hơn" và "tham lam" nằm ở đâu? Nếu là bác nông dân, bạn có kìm được lòng mình không?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →