Đó là một mùa hè hạn hán khủng khiếp. Suốt nhiều tuần trời không một giọt mưa. Sông cạn, ao khô, suối trơ đáy. Muông thú khắp nơi đều khốn khổ vì thiếu nước.
Một chú Quạ bay đã lâu, cổ họng khô rát, đôi cánh rã rời. Nó tìm nước khắp nơi mà chẳng thấy đâu. Cứ đà này, chắc nó sẽ gục xuống vì khát mất.
Rồi giữa lúc tuyệt vọng nhất, Quạ chợt trông thấy một chiếc bình cao đặt bên hiên một ngôi nhà. Nó vội sà xuống, ghé mắt nhìn vào trong. Tim nó reo lên: dưới đáy bình có nước! Một chút nước trong veo, mát lành.
"Cứu tinh của ta đây rồi!" Quạ mừng rỡ.
Nó thò mỏ vào để uống. Nhưng... hỏng rồi. Chiếc bình quá cao, mà nước lại quá ít, đọng tít dưới đáy sâu. Mỏ Quạ với hết cỡ cũng chỉ chạm được vào thành bình, còn nước thì vẫn ngoài tầm.
Quạ không bỏ cuộc. Nó cố nghiêng đầu, vươn cổ dài hết mức, luồn mỏ sâu hơn nữa. Vẫn không tới. Nó thử đẩy bình cho đổ để nước chảy ra ngoài. Nhưng chiếc bình nặng trịch, đế lại to, dù Quạ dùng cả thân mình xô đẩy, chiếc bình chỉ chao nhẹ rồi đứng yên. Sức của một con quạ nhỏ làm sao đọ nổi.
Quạ đứng thở dốc bên chiếc bình, lòng rối bời. Nước ở ngay trước mắt mà không sao chạm tới. Nếu chỉ biết dùng sức, chắc chắn nó đành chịu thua.
Nhưng Quạ vốn là loài chim thông minh. Thay vì cuống lên, nó bình tĩnh đứng lại, nghiêng đầu ngắm chiếc bình, suy nghĩ thật kỹ. "Không lay đổ được bình, cũng không với tới nước... Vậy phải làm sao để nước dâng lên?"
Rồi mắt nó bỗng sáng rực. Quanh sân có rất nhiều viên sỏi nhỏ. Một ý tưởng lóe lên trong đầu Quạ.
Nó bay tới nhặt một viên sỏi, tha về, thả tõm vào bình. "Tủm!" Viên sỏi chìm xuống đáy, và mực nước nhích lên một chút xíu. Quạ mừng rơn. Nó lại bay đi, nhặt viên sỏi thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư... Cần mẫn, kiên nhẫn, hết viên này đến viên khác.
Cứ mỗi viên sỏi rơi xuống, nước trong bình lại dâng cao thêm một tí. Quạ không nản, không vội, cứ đều đặn tha sỏi bỏ vào. Đống sỏi dưới đáy bình mỗi lúc một dày, và mặt nước cứ từ từ, từ từ dâng lên.
Cho đến khi, sau bao công sức, nước đã dâng cao tới miệng bình. Quạ khấp khởi ghé mỏ xuống, và lần này, nó uống được những ngụm nước mát lành, ngọt lịm, cứu cả cuộc đời mình.
Quạ đã thắng cơn khát không phải bằng sức mạnh — thứ mà nó chẳng có mấy — mà bằng cái đầu biết nghĩ và một sự kiên nhẫn không bỏ cuộc.
Bài học: Kiên nhẫn và một cái đầu biết nghĩ có thể giải được việc mà sức mạnh phải chịu bó tay.
Góc tương tác: Khi gặp một vấn đề tưởng như bế tắc, bạn thường "cố sức" hay dừng lại "tìm cách khác"? Con Quạ đã làm gì khác với việc chỉ hùng hục dùng sức?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →