Suốt cả mùa hè, Ve sầu chỉ làm một việc: hát. Nó đậu trên cành cao, kéo tiếng ve rả rích từ sáng tới chiều, say sưa với nắng vàng và gió mát. Đời đẹp thế này thì lo gì cho mệt!
Ngay dưới gốc cây, đàn Kiến lại làm một việc khác hẳn: tha mồi. Con nào con nấy còng lưng vác những hạt lúa, mẩu bánh, mảnh lá về tổ, đi đi lại lại không ngơi nghỉ dù trời nóng như đổ lửa.
Ve sầu nhìn xuống, bật cười:
"Này các bác Kiến! Trời đẹp thế này mà cứ cắm đầu làm lụng, không thấy phí sao? Lên đây nghe tôi hát, vui hơn nhiều!"
Một chú Kiến quệt mồ hôi, đáp:
"Cảm ơn cậu. Nhưng mùa đông sắp tới rồi. Chúng tôi tích trữ bây giờ để lúc ấy còn có cái ăn. Cậu cũng nên lo đi thì hơn."
Ve sầu khoát chân, cười vang:
"Mùa đông á? Còn xa lắm! Cứ vui đã, tính sau!"
Rồi nó lại cất tiếng hát, mặc kệ đàn Kiến lặng lẽ làm việc.
Ngày tháng trôi qua. Nắng nhạt dần, lá vàng rụng xuống, những cơn gió bắt đầu buốt lạnh. Rồi mùa đông thật sự đến. Tuyết phủ trắng cả khu rừng. Cây trơ cành, đồng cỏ khô cứng, chẳng còn một hạt mồi nào ngoài kia.
Ve sầu đói lả. Tiếng hát của nó đã tắt từ lâu. Bụng cồn cào, người run lẩy bẩy, nó lê bước tới trước cửa tổ Kiến, gõ nhẹ.
Kiến hé cửa. Bên trong ấm áp, đầy ắp lương thực chất cao. Ve sầu ngượng ngùng:
"Bác Kiến ơi... tôi đói quá. Bác cho tôi xin chút gì ăn được không? Tôi hứa hè sang sẽ trả."
Kiến nhìn Ve sầu, ánh mắt vừa thương vừa nghiêm:
"Cả mùa hè cậu làm gì mà giờ ra nông nỗi này?"
Ve sầu cúi đầu, lí nhí:
"Dạ... suốt mùa hè tôi mải hát ạ."
Kiến khẽ thở dài:
"Cậu hát cả mùa hè ư? Vậy giờ cậu thử... nhảy múa xem sao."
Ve sầu chẳng biết nói gì. Nó đứng lặng trong gió tuyết, chợt hiểu ra cái giá của những ngày tháng rong chơi. Giá như hồi ấy, giữa những buổi hát, nó chịu dừng lại tích cho mình vài hạt lúa thôi...
Nhưng mùa đông thì không chờ ai kịp hối tiếc.
Bài học: Lúc rảnh rỗi phải biết lo xa, phòng khi ngày khó khăn ập đến.
Góc tương tác: Nếu là Kiến, bạn có chia phần ăn cho Ve sầu không? Giúp thì có phải là "dung túng cho sự lười biếng", mà không giúp thì có quá nhẫn tâm? Bạn nghĩ đâu là cách đúng?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →