🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Thỏ là kẻ chạy nhanh nhất khu rừng, và tệ hơn, nó biết điều đó. Ngày nào nó cũng vênh mặt khoe bốn cái chân dài, chê hết con này con nọ là "lê từng bước như sên". Cả rừng đã ngán cái miệng nó tận cổ.

Một hôm, đang giữa cơn khoe khoang, Thỏ chợt nhìn thấy Rùa đang bò qua bãi cỏ, chậm rì rì.

"Này bác Rùa!" Thỏ cười ngặt nghẽo. "Bác bò từ sáng tới giờ được mấy bước rồi? Nhìn bác mà tôi buồn ngủ!"

Rùa ngẩng cái đầu nhỏ lên, thong thả đáp:

"Cậu nhanh thật đấy. Nhưng cậu dám chạy thi với tôi một keo không?"

Thỏ nghe xong ôm bụng cười lăn. Thi chạy? Với một con rùa? Cả rừng kéo tới xem, ai cũng tưởng Rùa nói đùa. Nhưng Rùa không đùa. Cáo được cử làm trọng tài, kẻ một vạch xuất phát và chỉ tay về phía cây sồi già cuối thung lũng làm đích.

"Chuẩn bị... chạy!"

Thỏ phóng đi như một mũi tên. Chớp mắt nó đã bỏ Rùa lại xa tít, nhỏ như một hòn sỏi phía sau. Còn Rùa thì vẫn thế: một bước, rồi một bước nữa, đều đặn, chẳng vội vàng.

Chạy được nửa đường, Thỏ ngoái lại. Chẳng thấy bóng Rùa đâu. Nó nhún vai.

"Ối dào, bác Rùa còn lâu mới tới. Ta chợp mắt một lát cho khỏe, dậy vẫn thừa sức về đích trước."

Nghĩ là làm, Thỏ tìm một bụi cỏ mát dưới gốc cây, duỗi chân nằm khểnh. Gió hiu hiu, nắng dịu dàng, và chỉ một loáng sau Thỏ đã ngủ say như chưa từng được ngủ.

Trong khi đó, Rùa vẫn bò. Một bước. Rồi một bước. Nó không nhìn ngang nhìn ngửa, không dừng lại nghỉ, không tự hỏi mình còn cách đích bao xa. Nó chỉ đi. Mặt trời lên cao rồi ngả dần về tây, và cái bóng nhỏ của Rùa cứ nhích, nhích mãi về phía cây sồi.

Rùa bò qua chỗ Thỏ đang ngủ. Nó không đánh thức đối thủ, cũng chẳng cười nhạo. Nó chỉ lặng lẽ đi tiếp.

Khi Thỏ giật mình tỉnh dậy, mặt trời đã xuống thấp. Nó vươn vai, ngáp dài, rồi sực nhớ ra cuộc thi. Thỏ phóng đi, nhanh chưa từng thấy, tim đập thình thịch. Nhưng khi lao tới gần cây sồi, nó chết lặng.

Rùa đã ở đó. Chậm rãi, bình thản, Rùa vừa đặt chân qua vạch đích, giữa tiếng reo hò vang dội của cả khu rừng.

Thỏ đứng sững, tai cụp xuống, không nói nên lời. Lần đầu tiên trong đời, cái miệng khoe khoang của nó câm bặt.

Rùa quay lại, mỉm cười hiền lành:

"Tôi đã bảo mà. Nhanh chẳng có ích gì nếu cậu không đi tới cùng."

Bài học: Chậm mà bền thì thắng nhanh mà chủ quan.

Góc tương tác: Nếu Thỏ không ngủ quên mà chỉ chạy chậm lại vì chủ quan, liệu nó có thua không? Đã bao giờ bạn "thắng chắc trong tay" rồi để tuột mất chỉ vì lơ là chưa?

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →