Một trưa hè nóng như thiêu, Cáo lang thang khắp cánh đồng, bụng đói meo, cổ họng khát khô. Nó đã đi mòn cả chân mà chẳng kiếm được gì bỏ bụng. Đúng lúc sắp gục, mắt Cáo chợt sáng rực lên.
Kìa! Trên giàn cao trước một khu vườn, cả một chùm nho chín mọng đang lủng lẳng. Những quả nho căng tròn, tím thẫm, bóng loáng dưới nắng, mọng nước đến mức trông như sắp vỡ ra. Chỉ nhìn thôi Cáo đã tứa nước miếng.
"Trời ơi, đúng là bữa tiệc trời ban!" Cáo reo lên. "Mọng thế kia, ngọt phải biết. Ta phải chén cho bằng được!"
Cáo lùi lại lấy đà, rồi nhún mình phóng lên. Hụt! Móng vuốt chỉ quào vào không khí, chùm nho vẫn đung đưa tít trên cao, như trêu ngươi.
Cáo không nản. Nó lùi xa hơn, lấy đà mạnh hơn, rồi bật nhảy hết sức bình sinh. Vẫn hụt. Chùm nho chỉ khẽ rung rinh, cách móng vuốt nó một quãng chế giễu.
Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm... Cáo nhảy đến toát mồ hôi, thở hồng hộc, hai chân run lẩy bẩy. Nhưng chùm nho vẫn ở nguyên đó, cao ngạo và xa vời. Dù cố cách mấy, Cáo cũng không sao chạm tới.
Cuối cùng, kiệt sức, Cáo đành ngồi phịch xuống đất, thở dốc. Nó ngước nhìn chùm nho lần cuối, biết chắc mình chẳng bao giờ với tới.
Nhưng Cáo vốn là kẻ khôn ranh, và nhất là rất sĩ diện. Nó không muốn thừa nhận mình đã thua một chùm nho. Thế là nó vênh mũi lên, hếch mặt đi, làm bộ khinh khỉnh:
"Hừ! Nho này chắc gì đã chín. Nhìn thì bóng bẩy thế thôi, chứ ta cá là chua loét, ăn vào ê cả răng. Loại nho xanh này, có cho không ta cũng chẳng thèm!"
Nói rồi, Cáo quay ngoắt đi, ưỡn ngực bước, ra vẻ như vừa từ chối một thứ chẳng đáng gì. Nó lững thững rời khu vườn, tự nhủ mình khôn ngoan lắm, chẳng dại gì ăn nho chua.
Nhưng ai cũng biết: chùm nho ấy chín mọng và ngọt lịm. Chỉ là Cáo không với tới được mà thôi. Và thay vì thành thật rằng "ta không đủ sức", Cáo chọn cách dễ hơn cho lòng tự ái của mình — chê bai chính thứ mà nó thèm muốn.
Bài học: Cái gì không với tới được, người ta hay chê là dở, để khỏi phải thừa nhận rằng mình đã thua.
Góc tương tác: Bạn đã bao giờ nói "thứ đó có gì hay đâu" về một điều mình từng rất muốn mà không đạt được chưa? Thành thật với chính mình khó hay dễ?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →