Bên một cái đầm nhỏ, gia đình nhà Ếch sống bình yên qua ngày. Trong đó có một cô Ếch mẹ, thân hình cũng thuộc loại to nhất đầm, và luôn tự hào về điều đó.
Một buổi sáng, mấy chú Ếch con nhảy đi chơi trên đồng cỏ. Ở đó, chúng gặp một con Bò đang thong thả gặm cỏ. Con Bò to lớn khủng khiếp, cao như một quả núi, bốn chân vững chãi như bốn cột đình, cái bụng tròn xoe mênh mông. Mấy chú Ếch con chưa từng thấy con vật nào to đến vậy. Chúng sợ hãi lẫn thán phục, vội vàng nhảy về đầm kể lại cho mẹ nghe.
"Mẹ ơi mẹ ơi!" Ếch con hớt hải. "Bọn con vừa thấy một con vật to ơi là to! To khủng khiếp! Chưa bao giờ con thấy con nào to như thế!"
Ếch mẹ nghe vậy thì tự ái. Bấy lâu nay bà vẫn tự cho mình là to nhất, oai nhất đầm. Nay nghe con khen con vật khác to, bà không chịu nổi.
"To ư? To cỡ nào chứ? Có to bằng mẹ không?" Ếch mẹ hỏi, giọng hờn dỗi.
"Ôi, to hơn mẹ nhiều lắm ạ!" Ếch con thật thà đáp.
Ếch mẹ hít một hơi thật sâu, phồng bụng lên cho to hết cỡ, rồi vênh mặt hỏi:
"Thế đã bằng chưa? Xem này, mẹ to thế này cơ mà!"
Ếch con lắc đầu:
"Chưa đâu mẹ ơi. Còn kém xa lắm!"
Ếch mẹ tức lắm. Bà lại hít thêm một hơi nữa, phồng bụng căng hơn, tròn hơn. Da bụng bà căng ra bóng loáng.
"Còn bây giờ thì sao? Đã to bằng nó chưa?"
"Vẫn chưa mẹ ạ. Con bò kia còn to hơn thế gấp mấy lần!"
Ếch mẹ giận sôi lên. Bà không tin nổi lại có con vật nào to hơn mình. Bằng tất cả lòng tự ái và sự bướng bỉnh, bà cố hít vào thật lực, phồng bụng lên căng hơn nữa, hơn nữa, cố hết sức bình sinh để bằng con bò.
"Đừng cố nữa mẹ ơi!" Ếch con hoảng hốt kêu lên. "Mẹ có phồng đến sáng mai cũng chẳng bằng con bò được đâu! Nguy hiểm lắm!"
Nhưng Ếch mẹ chẳng thèm nghe. Bà nhắm mắt, gồng mình, hít thêm một hơi cuối cùng thật mạnh...
"Bụp!"
Cái bụng phồng quá căng của Ếch mẹ nổ tung. Bà ngã lăn ra, chẳng còn gồng mình được nữa. Chỉ vì muốn to bằng con bò — điều hoàn toàn ngoài sức của một con ếch — mà Ếch mẹ đã tự hại chính mình.
Mấy chú Ếch con ngồi buồn thiu bên mẹ. Giá như mẹ chúng chịu chấp nhận mình chỉ là một con ếch, dù là con ếch to nhất đầm đi nữa, thì đâu đến nông nỗi này.
Bài học: Cố gồng mình cho bằng kẻ hơn mình quá sức, thì chỉ tự chuốc lấy tai họa. Hãy biết mình là ai.
Góc tương tác: So sánh mình với người khác có luôn xấu không? Khi nào thì "phấn đấu" là tốt, và khi nào thì nó biến thành "cố phồng bụng như ếch"?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →