Gió Bắc và Mặt Trời vốn là hai kẻ mạnh trên bầu trời, và cả hai đều tự cho mình là mạnh nhất. Một hôm, họ lời qua tiếng lại, ai cũng khăng khăng rằng mình lợi hại hơn.
"Ta có thể thổi bay cả mái nhà, quật đổ cả cây cổ thụ!" Gió Bắc gầm gừ. "Trên đời này còn ai mạnh hơn ta nữa?"
"Ồ, thế à?" Mặt Trời điềm đạm mỉm cười. "Sức mạnh đâu chỉ đo bằng sự dữ dội. Sao chúng ta không thử tài xem ai hơn ai?"
Đúng lúc ấy, dưới con đường mòn phía xa, có một người đi đường đang bước tới, trên vai khoác một chiếc áo choàng dày.
"Được rồi," Mặt Trời đề nghị. "Chúng ta thi xem ai khiến được người kia cởi chiếc áo choàng ra. Ai làm được, người đó thắng. Anh thử trước đi."
Gió Bắc cười ngạo nghễ. Chuyện nhỏ! Nó hít một hơi thật sâu, rồi thổi. Một cơn gió lạnh buốt ào ào lao xuống, quất thẳng vào người đi đường. Gió rít lên từng hồi, cố giật phăng chiếc áo choàng khỏi vai ông.
Nhưng càng bị gió thổi mạnh, người đi đường càng thấy rét run. Ông rùng mình, kéo chặt chiếc áo choàng vào người, hai tay ôm cứng lấy vạt áo cho gió khỏi lùa vào.
Gió Bắc không cam lòng. Nó thổi mạnh hơn nữa, dữ dội hơn nữa, gào thét như bão tố. Nhưng người đi đường lại càng ghì chặt áo, cúi gằm đầu, gồng mình chống lại cái lạnh. Gió càng hung hăng, ông càng quyết không để mất chiếc áo — thứ duy nhất giữ ấm cho ông giữa cơn gió buốt.
Gió Bắc thổi đến kiệt sức, mệt phờ, mà chiếc áo choàng vẫn dính chặt trên vai người đi đường. Cuối cùng, nó đành thở hắt ra, chịu thua.
"Thôi được," Gió Bắc hậm hực. "Đến lượt ngươi. Xem ngươi làm được gì nào."
Mặt Trời chẳng nói chẳng rằng. Nó chỉ từ từ vén những đám mây sang một bên, rồi tỏa ánh nắng ấm áp xuống trần gian. Không gào thét, không dữ dội, chỉ là hơi ấm dịu dàng lan tỏa khắp nơi.
Người đi đường đang co ro vì lạnh bỗng thấy dễ chịu hẳn. Cái rét tan dần. Ông ngẩng đầu lên, thở phào. Mặt Trời lại tỏa nắng ấm hơn một chút nữa. Trời trở nên ấm áp, rồi dần nóng lên. Người đi đường bắt đầu thấy oi bức. Mồ hôi rịn ra trên trán.
"Chà, nóng quá!" Ông lẩm bẩm, rồi tự tay nới lỏng chiếc áo choàng.
Mặt Trời vẫn kiên nhẫn tỏa nắng. Chỉ một lát sau, người đi đường nóng đến mức chẳng chịu nổi nữa. Ông cởi phăng chiếc áo choàng ra, vắt lên vai, thảnh thơi bước tiếp dưới nắng.
Mặt Trời đã thắng. Không phải bằng sức mạnh dữ dội, mà bằng sự ấm áp, ôn hòa.
Bài học: Sự dịu dàng, ôn hòa làm được điều mà cường bạo cưỡng ép không bao giờ làm nổi.
Góc tương tác: Khi muốn ai đó thay đổi, bạn hay dùng "gió bắc" (ép buộc, la mắng) hay "mặt trời" (nhẹ nhàng thuyết phục)? Cách nào thường hiệu quả hơn với bạn bè và người thân?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →