Ở Phnom Penh có một ngôi chùa mà nền lát bạc.
Nhưng thứ đáng nhìn nhất ở đó không phải cái nền. Là bức tường.
Chạy quanh khuôn viên là một dãy bích họa dài, vẽ liền mạch một câu chuyện duy nhất. Có hoàng tử. Có công chúa. Có một con quỷ. Có một đạo quân khỉ đang khiêng đá xuống biển.
Người Khmer gọi đó là Reamker (đọc "Riêm-kê") — Vinh quang của Ream.
Đó là bản Ramayana của họ. Và nó có một điểm mà các bản khác trong vùng ít nhấn bằng:
Người Khmer kể rất kỹ phần sau khi đã thắng.
Phần đầu thì gần như ai trong vùng cũng thuộc.
Preah Ream (đọc "Prế-ạ Riêm") là hoàng tử chính nghĩa. Preah là chữ kính, đặt trước tên vua, tên thần, tên sư — như Phra của người Thái–Lào.
Vợ chàng là Neang Seda (đọc "Niêng Xê-đa"). Em trai chàng là Preah Leak.
Ba người bị đẩy vào rừng sống lưu đày.
Krong Reap — vua quỷ xứ Lanka, kẻ mà người Ấn gọi là Ravana và người Thái gọi là Thotsakan — nhìn thấy Neang Seda và cướp nàng đi.
Preah Ream đi tìm vợ. Chàng kết bạn với đạo quân khỉ. Hanuman, tướng khỉ trắng, vượt biển đi dò tin, tìm được nàng trong vườn ngự uyển của quỷ, đưa cho nàng chiếc nhẫn của chồng làm tin.
Rồi đạo quân đắp một con đường đá vượt biển sang Lanka. Trận chiến kéo dài. Krong Reap bại.
Neang Seda được cứu.
Ở phần lớn các bản kể trong vùng, đây là chỗ trống trận nổi lên và màn hạ.
Người Khmer thì không hạ màn ở đây.
Neang Seda được đưa ra khỏi thành Lanka.
Nàng bước tới trước mặt chồng sau bao nhiêu mùa mưa xa cách. Nàng đã đợi. Nàng đã không một lần lung lay. Trong suốt thời gian bị giam, nàng ngồi quay lưng về phía cung điện của quỷ, không thèm nhìn kẻ bắt mình.
Nàng chờ một cái ôm.
Preah Ream không ôm nàng.
Chàng đứng đó, trước cả đạo quân, và nói ra cái điều mà mọi người đang nghĩ nhưng không ai dám nói: nàng đã ở trong tay kẻ khác quá lâu.
Chàng không phải không tin nàng. Chàng sợ người khác không tin nàng.
Và một ông vua thì không được phép để người ta xì xào.
Neang Seda nghe hết.
Nàng không khóc, không van xin, không kể ra những đêm nàng ngồi quay lưng về phía kẻ bắt mình.
Nàng chỉ nói một câu, và câu ấy được ghi lại trong hầu hết các bản:
— Xin hãy đốt một đống lửa.
Người ta chất củi. Lửa cháy lên, cao ngang đầu người.
Cả đạo quân im phăng phắc. Hanuman đứng ở hàng đầu, và người Khmer kể rằng đây là lần duy nhất trong cả bộ truyện, con khỉ trắng ấy không nói được câu nào.
Neang Seda bước vào lửa.
Lửa không làm gì nàng cả.
Có bản kể thần Lửa đích thân nâng nàng lên đưa ra ngoài. Có bản kể ngọn lửa hạ xuống thành đóa sen dưới chân nàng. Người Khmer diễn cảnh này trong lkhon khol — kịch múa mặt nạ — bằng một điệu múa chậm, và khán giả bao giờ cũng lặng đi.
Nàng bước ra khỏi lửa, nguyên vẹn.
Không một sợi tóc cháy.
Đạo quân quỳ xuống. Preah Ream đón nàng về.
Nhưng ở đây có một chuyện mà người Khmer kể rất thẳng, và đó là điều làm bản Reamker khác đi:
Nàng đã chứng minh xong. Nhưng nàng cũng đã hiểu ra một điều.
Nàng hiểu rằng người đàn ông đã băng qua biển để cứu nàng, cũng chính là người đã bắt nàng phải bước vào lửa để được nhận lại.
Và có những thứ, một khi đã hỏi ra rồi, thì không rút lại được nữa.
Các bản Reamker kể tiếp: về sau hai người vẫn còn phải xa nhau thêm một lần nữa, vì lời đàm tiếu lại nổi lên. Neang Seda về sống ở rừng, nơi nàng sinh con và nuôi con một mình.
Có bản cho họ đoàn tụ ở cuối. Có bản để nàng đi hẳn, trở về với Đất — bởi theo truyền thuyết, nàng vốn được tìm thấy trong một luống cày, nàng là con của Đất.
Người Khmer không thống nhất một cái kết. Các gánh lkhon khol vẫn diễn theo bản riêng của mình.
Nhưng cả vùng đều nhớ hình ảnh ấy: một người đàn bà bước vào lửa để chứng minh điều lẽ ra không cần chứng minh.
Và trên tường Chùa Bạc, giữa những cảnh trận mạc ồn ào, có một khoảng tường vẽ rất tĩnh: một dáng người đứng giữa những lưỡi lửa đỏ, hai tay chắp trước ngực, mặt bình thản.
Góc tương tác
🌏 Cùng một sử thi, năm cái tên. Ravana ở Ấn Độ → Krong Reap (Khmer) → Thotsakan (Thái) → Rahwana/Dasamuka (Java) → Hapkhanasuan (Lào). Cùng một con quỷ mười mặt, mỗi nước gọi một kiểu, mỗi nước vẽ một mặt nạ khác. Đối chiếu đầy đủ ở bảng Ramayana Đông Nam Á trong phần tương tác của chuyên đề.
🇻🇳 Ở Việt Nam: người Khmer Nam Bộ kể bản Riêm Kê — cùng gốc với Reamker này, vẽ trên tường chùa Khmer miền Tây và diễn bằng kịch múa mặt nạ rô băm, trống ngũ âm gõ tới khuya.
🔀 Nếu là bạn? Bạn là Preah Ream. Bạn tin vợ mình, nhưng cả đạo quân đang nhìn và cả vương quốc sắp bàn tán. Bạn hỏi nàng trước mặt mọi người để dập lời đàm tiếu, hay đón nàng về không hỏi gì và chấp nhận sống chung với những lời sau lưng?
💬 Câu hỏi để nghĩ: Bản Ấn Độ và bản Khmer đều có cảnh thử lửa. Nhưng người Khmer kể phần sau kỹ hơn. Theo bạn, vì sao một câu chuyện về chiến thắng lại được nhớ nhất ở đoạn không có ai đánh nhau?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →