Sinbad người đi biển — Đảo người khổng lồ
Mỗi lần trở về Baghdad với đầy khoang vàng bạc, Sinbad đều tự thề sẽ không bao giờ ra khơi thêm lần nào nữa. Và mỗi lần, chỉ ít lâu sau, tiếng gọi của biển cả lại thắng lời thề ấy. Chuyến hải hành thứ ba của chàng bắt đầu êm ả như bao chuyến khác — cho đến khi một trận cuồng phong nổi lên giữa đại dương, xé toạc cánh buồm, đẩy con thuyền trôi dạt hàng tuần không rõ phương hướng.
Khi bão tan, thuyền dạt vào một hòn đảo lạ. Viên thuyền trưởng nhìn bờ cát, mặt tái mét. Ông kể rằng vùng biển này có đảo của quỷ dữ, tàu nào lỡ ghé vào thì không một ai trở về. Nhưng thuyền đã vỡ nát, nước ngọt đã cạn. Không còn cách nào khác, cả đoàn đành liều lên bờ.
Đảo âm u, chỉ có một tòa nhà đá đồ sộ nằm giữa rừng thưa, cửa gỗ to như cổng thành. Đoàn người mệt lả kéo vào trú tạm, ai nấy ngủ thiếp ngay trên nền đá lạnh.
Nửa đêm, mặt đất rung chuyển. Cánh cửa khổng lồ bật mở, và một bóng đen bước vào — cao lớn như một thân cây cổ thụ, da đen sạm, đôi mắt đỏ rực như than hồng đang cháy, móng tay dài và quắp như vuốt thú dữ. Đó là chủ nhân thật sự của tòa nhà: một gã khổng lồ ăn thịt người.
Gã cầm đuốc soi từng người, tay nắn bóp thân thể họ như người ta chọn gia súc béo gầy. Rồi gã tóm lấy một người — kẻ béo tốt nhất đoàn — lôi vào căn phòng bên trong. Tiếng động, mùi khói, và sau đó là im lặng. Không ai trong bóng tối dám hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng ai cũng đã hiểu.
Sáng ra, gã khổng lồ bỏ đi, lăn một tảng đá to lấp kín cửa. Cả đoàn bị nhốt kín suốt ngày, chỉ được thả ra kiếm ăn khi gã trở về ngủ, rồi lại nhốt vào ban đêm. Đêm nào cũng vậy, gã bắt thêm một người. Nỗi kinh hoàng gặm mòn từng người còn sống sót.
Sinbad hiểu: nếu cứ chờ, tất cả sẽ lần lượt biến mất. Chàng bàn với những người còn lại một kế liều lĩnh. Ban ngày, khi gã khổng lồ vắng mặt, họ lặng lẽ chặt cây, đóng thành mấy chiếc bè nhỏ, giấu kín trong bụi rậm gần bờ biển.
Đêm ấy, khi gã khổng lồ trở về, đoàn người dâng lên mời gã thứ rượu mạnh họ tìm được trong hầm chứa của tòa nhà. Gã khổng lồ, chưa từng biết vị rượu, uống hết chum này đến chum khác, cười ha hả, rồi ngã vật ra sàn đá, ngáy vang như sấm.
Đây chính là cơ hội ngàn năm có một. Sinbad và những người còn lại lôi mấy thanh xiên sắt vẫn dùng để nướng thịt, nung đỏ rực trên đống lửa than. Rồi tất cả cùng lúc xông tới, dồn hết sức ấn xiên sắt nung đỏ vào đôi mắt gã đang say ngủ.
Góc tương tác
Điểm dừng đêm (M8): Tiếng rú kinh hoàng của gã khổng lồ xé toạc màn đêm. Gã vùng dậy, hai tay ôm mặt, quờ quạng khắp phòng tìm giết những kẻ vừa hại mình, nhưng đôi mắt đã mù hẳn. Cả đoàn len qua khe cửa, chạy bán sống bán chết ra bờ biển, đẩy vội mấy chiếc bè xuống nước. Đúng lúc ấy, từ trong bóng tối, thêm nhiều bóng đen khổng lồ khác xuất hiện trên vách đá cao — đồng loại của gã, nghe tiếng kêu cứu mà kéo tới — mỗi đứa ôm một tảng đá lớn, giơ lên nhắm thẳng xuống những chiếc bè đang chới với giữa sóng. Nàng Scheherazade dừng lời đúng khoảnh khắc những tảng đá bắt đầu rơi xuống. Vua Shahryar nín thở: có ai trong đoàn Sinbad sống sót nổi không? Ngài hoãn án thêm một đêm để nghe cho được.
(Phần kết:)
Đá rơi ầm ầm xuống mặt biển, chiếc bè này vỡ tan, chiếc bè kia lật úp. Tiếng kêu cứu chìm dần trong sóng tối. Khi trời sáng, chỉ còn vài chiếc bè trôi dạt thoát được ra xa, ngoài tầm ném đá của lũ khổng lồ đang gầm gừ trên bờ. Đoàn người đông đảo hôm trước giờ chỉ còn lại vài mạng, trong đó có Sinbad.
Họ chèo bè lênh đênh nhiều ngày, đói khát, rồi dạt vào một hòn đảo khác có cây trái và nước ngọt. Tưởng đã thoát nạn, nào ngờ đêm đầu tiên nghỉ lại, một con mãng xà khổng lồ — to đến mức có thể nuốt trọn một người — trườn ra từ bụi rậm, cuốn lấy một bạn đồng hành đang ngủ say, nuốt chửng ngay trước mắt những người còn lại. Tiếng thét chỉ vang lên một lần rồi tắt lịm.
Nỗi sợ khiến không ai dám chợp mắt trên mặt đất nữa. Sinbad nghĩ ra một cách: chàng chặt cây, đóng thành một chiếc cũi gỗ chắc chắn, ghép khít từng thanh không chừa khe hở, đủ để một người nằm lọt vào trong rồi đóng kín nắp lại. Đêm đến, chàng chui vào cũi, cài chặt then gỗ, nằm im thin thít giữa bóng tối.
Suốt đêm, con mãng xà bò quanh, dùng thân quấn riết lấy cái cũi, thử hết cách này đến cách khác để phá vỡ, nhưng gỗ dày không suy suyển. Đến gần sáng, con vật bỏ đi. Sinbad là người duy nhất trong đoàn còn sống sót qua đêm ấy.
Ban ngày, chàng lê bước ra bờ biển, kiệt sức, tuyệt vọng nhìn ra khơi xa. Bỗng một cánh buồm xuất hiện ở chân trời. Chàng xé áo, vẫy điên cuồng, đốt lửa làm hiệu. Con thuyền đổi hướng, ghé lại cứu chàng lên.
Khi được đưa tới gặp thuyền trưởng, Sinbad sững người: đó chính là vị thuyền trưởng của chuyến đi trước, người từng nhổ neo bỏ chàng lại một mình trên hòn đảo có quả trứng chim Rukh, tưởng chàng đã chết mất xác. Viên thuyền trưởng cũng bàng hoàng không kém, rồi mừng rỡ ôm lấy chàng, thành thật xin lỗi vì đã hiểu lầm mà bỏ rơi. Ông cho biết vẫn còn giữ nguyên phần hàng hóa của Sinbad chất trong khoang thuyền suốt bấy lâu, chưa hề đụng tới, chỉ chờ có ngày trả lại cho người chủ thật sự — hoặc cho thân nhân chàng nếu chàng không còn.
Sinbad nhận lại toàn bộ hàng hóa, đem bán khắp các cảng dọc đường về, thu lãi gấp bội. Chàng trở lại Baghdad, giàu có hơn cả hai chuyến trước cộng lại, lòng vừa mừng vừa rùng mình mỗi khi nhớ tới tòa nhà đá và đôi mắt đỏ như than hồng trong bóng tối.
Góc tương tác (kết)
Bài học: Sinbad thoát khỏi gã khổng lồ không nhờ sức mạnh — chín người khỏe không địch nổi một gã ăn thịt người — mà nhờ biết chờ đúng thời cơ và hành động cùng nhau. Chiếc cũi gỗ giản dị cứu chàng khỏi mãng xà cũng dạy một điều tương tự: đôi khi sự sống không cần một trận chiến, chỉ cần một hàng rào đủ chắc và một cái đầu đủ tỉnh táo để dựng nó lên kịp lúc.
Liên hệ (M7): Mưu kế làm mù kẻ khổng lồ độc ác bằng vật nung đỏ rồi trốn ra biển gợi nhớ tới chàng Odysseus lừa gã khổng lồ một mắt Polyphemus trong sử thi Hy Lạp Odyssey — một mô-típ "trí khôn thắng gã khổng lồ ăn thịt người" xuất hiện ở cả hai nền văn hóa cách xa nhau, như thể loài người ở đâu cũng từng mơ cùng một cơn ác mộng, và tìm ra cùng một cách thoát.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →