Sinbad người đi biển — Cơn thịnh nộ của chim Rukh và dòng sông trong lòng núi
Người ta tưởng sau bao lần chết hụt, Sinbad đã chừa hẳn chuyện ra khơi. Nhưng chàng lại đóng một con thuyền mới, tự mình làm chủ, mang theo cả một đoàn thương nhân. Chuyến hải hành thứ năm khởi đầu thuận lợi — cho tới khi họ ghé qua một hòn đảo hoang, nơi cả đoàn tình cờ bắt gặp một quả trứng khổng lồ, tròn trắng, nằm trơ trọi giữa bãi cát.
Sinbad nhận ra ngay: đây là trứng của chim Rukh — loài chim khổng lồ có thể quắp cả một con voi bay lên trời. Chàng đã từng nếm trải sự dữ dội của loài chim này trong một chuyến đi trước, nên vội van xin mọi người đừng động vào. Nhưng đám thủy thủ trên thuyền không nghe. Họ hò nhau lấy dao, lấy rìu, đập vỡ lớp vỏ trứng dày, lôi con chim non bên trong ra xẻ thịt nướng ăn ngay tại chỗ, không mảy may để ý tới lời cảnh báo của chàng.
Sinbad đứng nhìn, lòng nặng trĩu một nỗi bất an. Chàng biết chim cha chim mẹ Rukh không đời nào để yên chuyện này.
Quả nhiên, khi thuyền vừa nhổ neo rời đảo, bầu trời bỗng tối sầm như có mây đen kéo tới. Nhìn lên, cả đoàn tái mặt: đó không phải mây, mà là đôi chim Rukh khổng lồ đang lượn vòng trên đầu thuyền, đôi cánh che kín cả mặt trời, tiếng kêu gào thảm thiết vang động cả một vùng biển — chúng đã tìm thấy quả trứng vỡ và đứa con mất tích.
Đôi chim bay lượn một lúc rồi biến mất về phía núi xa. Ai nấy mừng thầm tưởng chúng đã bỏ đi. Nhưng chẳng bao lâu sau, đôi chim quay trở lại, mỗi con quắp trong vuốt một tảng đá lớn bằng cả một quả núi nhỏ.
Góc tương tác
Điểm dừng đêm (M8): Con thuyền chưa kịp tăng tốc bỏ chạy thì đôi chim Rukh đã bay tới ngay trên đầu cột buồm. Sinbad hét lớn bảo mọi người bỏ buồm, chèo tán loạn, nhưng đã quá muộn. Một trong hai con buông vuốt. Tảng đá khổng lồ rơi thẳng xuống, xé toạc mặt biển ngay sát mạn thuyền, sóng dựng lên như núi. Nàng Scheherazade dừng lời đúng lúc tảng đá thứ hai còn đang lơ lửng trên không, chưa biết sẽ rơi trúng đâu. Vua Shahryar sốt ruột hỏi dồn: con thuyền có vỡ không, Sinbad có sống sót không? Ngài hoãn án thêm một đêm.
(Phần kết:)
Tảng đá thứ hai rơi trúng ngay giữa thân thuyền. Ván gỗ vỡ toác, nước biển ùa vào, thuyền chìm nhanh trong tiếng la hét hỗn loạn. Phần lớn đoàn người chìm theo con thuyền xuống lòng biển sâu. Sinbad may mắn vớ được một mảnh ván lớn, ôm chặt, vật lộn với sóng dữ suốt nhiều giờ trước khi kiệt sức dạt được vào một bờ đảo xa lạ. Sau khi hoàn hồn nơi bờ đảo ấy, chàng còn gặp phải một hiểm họa khác nữa — chuyện ấy chàng đã từng kể riêng một lần, về lão quái bám chặt cổ người không chịu buông.
Chuyến hải hành thứ sáu của Sinbad còn khởi đầu tệ hơn. Thuyền lạc giữa vùng biển không tên, dòng nước cuốn xiết đẩy con thuyền lao thẳng vào chân một ngọn núi cao dựng đứng, đâm vỡ tan tành. Đoàn người dạt lên được một bãi đá hẹp dưới chân núi — nhưng nhìn quanh, ai nấy chết lặng: đây là một cái bẫy không lối thoát. Bốn bề là vách đá cao vút, phía sau lưng là biển cả mênh mông không thuyền bè, không hy vọng.
Điều kỳ lạ là bãi đá ấy phủ đầy châu báu: đá quý đủ màu vương vãi như sỏi, những khúc gỗ trầm hương và gỗ đàn hương chất thành đống, tỏa hương thơm ngát khắp không gian. Của cải nhiều vô kể, nhưng chẳng ai ăn được đá quý, chẳng ai uống được trầm hương. Từng người bạn đồng hành của Sinbad lần lượt kiệt sức mà chết, chỉ còn một mình chàng cầm cự.
Trong lúc tuyệt vọng cùng cực, Sinbad để ý thấy có một dòng sông nhỏ từ trong lòng núi chảy ra, rồi mất hút trở lại vào một hang tối om dưới chân vách đá, không rõ dẫn tới đâu. Chàng nghĩ: dòng nước ấy hẳn phải chảy ra một nơi nào đó, dù có phải xuyên qua cả ruột ngọn núi. Đó là cơ hội cuối cùng.
Sinbad gom hết sức tàn, chặt cây, ghép thành một chiếc bè chắc chắn, chất lên đó phần châu báu và trầm hương quý giá nhất còn nhặt được. Chàng đẩy bè xuống dòng sông, nằm xuống, để mặc dòng nước cuốn mình trôi vào miệng hang tối đen như mực.
Bè trôi đi trong bóng tối đặc quánh, có lúc trần hang thấp đến mức ép sát người Sinbad xuống sàn bè, chàng không biết mình đang trôi tới đâu, còn sống hay đã chết, chỉ biết nằm im nín thở phó mặc cho dòng nước. Không biết bao lâu trôi qua như thế trong tăm tối và sợ hãi tột cùng, đến khi kiệt sức, chàng thiếp đi lúc nào không hay.
Khi tỉnh lại, Sinbad thấy ánh sáng chan hòa quanh mình. Bè đã trôi ra khỏi lòng núi, cập vào một bờ sông xanh tươi, và những người dân bản xứ đang vây quanh nhìn chàng kinh ngạc. Chàng đã tới xứ Serendib (đọc: Xê-ren-đíp), một vùng đất trù phú nằm giữa biển khơi.
Vua xứ Serendib nghe chuyện đời chàng thì hết sức cảm động, mời chàng ở lại cung điện, thết đãi trọng hậu, thăm hỏi mọi phong tục Baghdad. Đến ngày Sinbad xin phép trở về quê hương, nhà vua chuẩn bị một con thuyền tốt, tặng chàng nhiều lễ vật quý giá, còn gửi kèm một bức thư cùng những món quà đặc biệt để dâng lên vua Harun al-Rashid — vị vua nhân từ đang trị vì Baghdad — như một cử chỉ giao hảo giữa hai xứ.
Sinbad trở về Baghdad an toàn, giàu có, mang theo không chỉ của cải mà cả vinh dự được làm sứ giả bất đắc dĩ giữa hai vương triều xa cách nhau cả một đại dương.
Góc tương tác (kết)
Bài học: Đôi chim Rukh không tấn công vô cớ — chúng trả thù vì con mình bị giết hại. Cơn thịnh nộ của thiên nhiên luôn có nguyên do, dù con người thường chỉ nhìn thấy hậu quả mà quên mất nguyên nhân do chính mình gây ra. Nhưng câu chuyện dòng sông trong lòng núi lại cho thấy điều ngược lại: đôi khi con đường sống sót không nằm ở phía trước mặt, mà ở một lối đi tăm tối, đáng sợ, mà không ai dám thử — cho tới khi hết đường lựa chọn.
Bạn là Scheherazade: Nhà vua Shahryar vừa nghe xong đã hỏi ngay: "Chuyến đi thứ bảy — chuyến cuối cùng — sẽ ra sao?" Đêm mai, bạn có muốn kể tiếp về nghĩa địa bí ẩn của loài voi, nơi Sinbad học được bài học cuối cùng và cũng là bài học lớn nhất trong bảy chuyến hải hành của đời mình?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →