Ngày xưa ở Hàn Quốc, có một người đàn ông hiền hậu, vợ mất sớm, để lại cô con gái nhỏ tên Kongjwi (đọc: Kông-chuy, nghĩa là "chuột đậu nành"). Kongjwi ngoan ngoãn, xinh xắn, chăm chỉ, ai gặp cũng thương.
Ít lâu sau, người cha tục huyền. Bà dì ghẻ dắt theo một cô con gái riêng tên Patjwi (đọc: Pat-chuy, nghĩa là "chuột đậu đỏ"). Patjwi lười biếng, xấu tính, lại được mẹ nuông chiều. Cả hai mẹ con ganh ghét Kongjwi hiền lành.
Từ đó, Kongjwi sống những ngày cực nhọc. Dì ghẻ bắt cô làm mọi việc nặng, còn Patjwi thì được ăn ngon mặc đẹp, chẳng phải động tay.
Một hôm, dì ghẻ giao cho hai chị em mỗi người một việc để đi dự hội làng. Patjwi được cái cuốc sắt sắc bén, chỉ phải xới một mảnh ruộng nhỏ đất mềm. Kongjwi thì bị đưa một cái cuốc gỗ cùn, bắt xới cả một thửa ruộng lớn đất cứng như đá. Xới xong mới được đi hội.
Kongjwi ra ruộng, cuốc mãi mà cuốc gỗ gãy tan, đất chẳng nhúc nhích. Cô ngồi bệt xuống, bật khóc. Bỗng từ trên trời, một con bò đen khổng lồ hiện xuống. Bò cất tiếng người, an ủi cô, rồi chỉ trong chốc lát cày xong cả thửa ruộng, lại còn tặng cô ít trái cây ngọt lành.
Về nhà, dì ghẻ lại giao việc mới: đổ đầy nước vào một cái chum bị nứt đáy trước khi được đi hội. Kongjwi múc nước đổ mãi, nước cứ chảy tuột ra ngoài, chum không bao giờ đầy. Cô lại òa khóc. Bỗng một chú cóc to nhảy tới, tình nguyện nằm ép vào chỗ nứt dưới đáy chum, bịt kín lỗ hổng. Nhờ vậy, chum nước đầy tràn.
Rồi dì ghẻ đổ ra sân một đống lớn thóc lẫn lộn, bắt Kongjwi nhặt và giã cho xong mới được đi hội. Kongjwi lại tuyệt vọng. Lần này, một đàn chim sẻ từ đâu bay tới, sà xuống mổ tách vỏ, nhặt thóc giúp cô nhoay nhoáy, chẳng mấy chốc là xong.
Việc nào cũng như có phép màu giúp đỡ — bởi trời cao chẳng bao giờ bỏ rơi người hiền lành. Kongjwi vui mừng sửa soạn đi hội. Trên đường, một bà tiên hiện ra, ban cho cô bộ áo lụa đẹp và đôi hài thêu lộng lẫy.
Kongjwi vội vàng đến hội. Nhưng khi băng qua một con suối nhỏ, cô đánh rơi một chiếc hài xuống dòng nước, đành bỏ lại mà đi tiếp.
Đúng lúc ấy, có vị quan huyện cưỡi ngựa đi qua. Ngựa của ông bỗng dừng lại bên suối, không chịu bước. Quan sai người xuống xem, thì vớt lên một chiếc hài thêu xinh đẹp. Quan nghĩ thầm: "Người mang chiếc hài này hẳn là một cô gái nết na, xứng đáng." Ông truyền lệnh tìm cho ra chủ nhân của chiếc hài, ai đi vừa thì sẽ được ông kết duyên.
Tin loan khắp làng. Dì ghẻ nghe vậy, tham lam, ép Patjwi ướm thử chiếc hài. Nhưng chân Patjwi to bè, xỏ mãi không vừa. Đến lượt Kongjwi, cô nhẹ nhàng xỏ chân vào — chiếc hài vừa khít, lại đúng đôi với chiếc hài cô còn giữ.
Vị quan huyện nhận ra Kongjwi chính là cô gái hiền lành, chăm chỉ mà mọi loài vật trong trời đất đều muốn giúp. Ông cưới cô làm vợ. Kongjwi từ một cô bé bị đọa đày trở thành phu nhân được yêu thương, kính trọng.
Dì ghẻ và Patjwi cay cú, ganh ghét khôn nguôi. Chúng bày mưu hại Kongjwi để cướp lấy vinh hoa. Nhưng lưới trời lồng lộng, mưu gian sớm bị phát giác. Vị quan huyện vốn công minh, đã điều tra rõ ngọn ngành. Cuối cùng, dì ghẻ và Patjwi bị trừng trị đích đáng vì lòng độc ác và những việc gian tà đã gây ra.
Còn Kongjwi — người con gái mồ côi hiền lành, bao năm nhẫn nhịn chịu đựng — được sống hạnh phúc trọn đời, như một phần thưởng xứng đáng mà trời đất dành cho những tấm lòng lương thiện.
Góc tương tác
- So sánh Đông–Đông (M7): Đây chính là "Tấm Cám" phiên bản Hàn Quốc! Cô mồ côi hiền lành (Kongjwi ↔ Tấm) bị dì ghẻ và em ghẻ (Patjwi ↔ Cám) hành hạ, được trời và loài vật giúp đỡ, rồi nhờ chiếc hài/chiếc giày lạc mà gặp được người quyền quý và đổi đời. Kẻ ác cuối cùng bị trừng phạt. Bạn có nhận ra motif "thử giày" cũng có trong Cinderella (Lọ Lem) của phương Tây không?
- Điểm khác thú vị: Tấm Cám (VN) nhấn vào chuỗi hóa thân báo oán của Tấm; Kongjwi (Hàn) nhấn vào công lý qua tay vị quan huyện. Cùng gốc, khác cách kể.
- Câu hỏi: Vì sao trong truyện, hết con bò trời, cóc, đến chim sẻ đều tự nguyện giúp Kongjwi? Lòng tốt và sự chăm chỉ có "sức hút" gì khiến cả trời đất muốn đứng về phía cô?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →