🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngày xưa ở một làng ven biển Hàn Quốc, có ông Shim (đọc: Sim) bị mù cả hai mắt. Vợ ông mất sớm, để lại cô con gái nhỏ tên Shim Cheong (đọc: Sim Chơng, chữ Hán là Thẩm Thanh). Hai cha con nghèo khó, nương tựa vào nhau mà sống.

Ông Shim mù lòa, không làm được việc nặng. Từ khi còn bé xíu, Shim Cheong đã một tay chăm sóc cha. Cô dắt cha đi, xin ăn từng bữa, nhường cha miếng ngon, còn mình chịu đói. Càng lớn, cô càng hiếu thảo, dịu dàng, khiến cả làng ai cũng thương yêu, khen ngợi.

Một hôm, ông Shim đi tìm con, chẳng may sảy chân ngã xuống một con mương sâu. Ông chới với, suýt chết đuối. May thay, một vị sư đi ngang qua kéo ông lên. Vị sư nhìn ông, thở dài:

"Ông lão ơi, mắt ông có thể sáng lại được đấy. Chỉ cần cúng dường cho chùa ba trăm bao gạo, thành tâm khấn Phật, mắt ông ắt sẽ mở ra nhìn thấy ánh sáng."

Ông Shim mừng quá, buột miệng hứa ngay sẽ dâng đủ ba trăm bao gạo. Nhưng vừa về đến nhà, ông mới bừng tỉnh: nhà nghèo rớt, lấy đâu ra ba trăm bao gạo? Ông ngồi ôm mặt, ân hận vì đã trót hứa liều, rồi buồn bã kể hết cho con gái nghe.

Shim Cheong nghe xong, lặng người. Cô thương cha đến quặn lòng. Cô âm thầm cầu khấn, mong tìm được cách nào đó giúp cha sáng mắt.

Ít lâu sau, có đoàn thương nhân đi thuyền qua làng, rao tìm mua một thiếu nữ trong sạch để hiến tế cho Long Vương — vị vua cai quản biển cả. Chuyện là, mỗi lần thuyền của họ qua vùng nước dữ Indangsu (đọc: In-đang-su), sóng gió lại nổi lên nhấn chìm thuyền. Người ta tin rằng phải dâng một trinh nữ xuống biển thì Long Vương mới nguôi giận, cho thuyền qua an toàn. Đổi lại, gia đình cô gái sẽ nhận được ba trăm bao gạo.

Nghe đúng con số ba trăm bao gạo, Shim Cheong hiểu đây là định mệnh. Cô lặng lẽ tìm đến đoàn thương nhân, xin bán mình. Cô chỉ giấu cha, dặn họ giao gạo cho nhà chùa để cha được sáng mắt.

Đến ngày lên thuyền, Shim Cheong mới quỳ xuống thưa thật với cha. Ông Shim nghe tin, bàng hoàng đau đớn, ôm chặt con gái khóc nức nở:

"Cha thà mù suốt đời còn hơn mất con! Con đừng đi, cha van con!"

Nhưng gạo đã dâng chùa, lời đã hứa với người. Shim Cheong nuốt nước mắt, lạy cha ba lạy, rồi theo thuyền ra khơi. Lòng cô đau như cắt, nhưng nghĩ đến đôi mắt cha có thể sáng lại, cô lại thấy vững lòng.

Thuyền tới vùng biển dữ Indangsu. Trời bỗng nổi giông tố, sóng cao như núi, thuyền chao đảo tưởng chừng vỡ tan. Shim Cheong bước ra mũi thuyền. Cô chắp tay ngước lên trời, khấn xin cho cha được bình an, sáng mắt. Rồi cô nhắm mắt, gieo mình xuống lòng biển sâu.

Kỳ lạ thay, ngay khi thân cô chạm mặt nước, giông tố lập tức tan biến, biển lặng như tờ.

Nhưng Shim Cheong không chết. Dưới đáy biển, Long Vương và các thần biển đã dõi theo tất cả. Cảm động trước tấm lòng hiếu thảo hiếm có của cô, Long Vương không nỡ để cô lìa đời. Ngài đón cô vào thủy cung, chăm sóc chu đáo, rồi đặt cô nằm trong một đóa hoa sen khổng lồ, để đóa hoa nổi lên mặt biển.

Đóa sen lạ trôi dập dềnh, rồi được ngư dân vớt lên, dâng tiến nhà vua. Khi đóa sen nở ra, mọi người kinh ngạc thấy một thiếu nữ xinh đẹp, dịu hiền bước ra — chính là Shim Cheong. Nhà vua vừa gặp đã đem lòng yêu mến, cưới cô làm hoàng hậu.

Sống trong nhung lụa, nhưng Shim Cheong không một ngày nguôi nhớ cha. Cô nghĩ ra một kế: xin nhà vua mở một đại tiệc dành riêng cho tất cả người mù trong cả nước, mời họ về kinh đô, mong tìm lại cha giữa đám đông.

Ngày tiệc, hàng nghìn người mù kéo về. Shim Cheong dõi mắt tìm khắp nơi. Và rồi — cô nhận ra một ông lão gầy gò, quần áo rách rưới, đi lần từng bước. Chính là cha cô! Bao năm qua ông vẫn mù lòa, lang thang khắp chốn, tưởng con gái đã chết, sống trong nỗi đau khôn nguôi.

"Cha ơi!" Shim Cheong chạy tới, ôm chầm lấy cha, nước mắt tuôn trào. "Con là Shim Cheong đây! Con còn sống, cha ơi!"

Ông Shim run rẩy sờ lên khuôn mặt con gái, không dám tin. Nỗi xúc động òa vỡ trong ông. Và ngay khoảnh khắc ấy — như một phép màu — đôi mắt mù lòa bao năm của ông bừng sáng trở lại. Lần đầu tiên, ông được nhìn thấy khuôn mặt con gái yêu thương, giờ đã là một hoàng hậu.

Người ta bảo, chính lòng hiếu thảo tột cùng của Shim Cheong đã cảm động cả trời cao lẫn biển sâu, khiến điều không thể trở thành có thể. Hai cha con đoàn tụ, sống hạnh phúc trọn đời. Và câu chuyện về nàng Shim Cheong hiếu thảo được người Hàn kể mãi, đời này qua đời khác.

Góc tương tác

- So sánh Đông–Việt (M7): Lòng hiếu của Shim Cheong gợi nhớ tinh thần Nhị thập tứ hiếu và các sự tích người con hiếu thảo trong văn hóa Việt Nam — nơi con cái sẵn sàng hy sinh vì cha mẹ, và trời đất luôn đền đáp lòng hiếu.

- Thẻ Bestiary mở khóa (M4): Long Vương biển — vị vua thủy cung cảm động trước lòng hiếu mà hồi sinh Shim Cheong.

- Câu hỏi: Shim Cheong bán mình để cha sáng mắt. Có phải lòng hiếu thảo lúc nào cũng đòi hy sinh lớn như thế không? Trong đời thường, ta có thể "hiếu thảo" với cha mẹ bằng những việc nhỏ nào mỗi ngày?

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →