🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngày xưa ở một làng quê Hàn Quốc, có hai anh em trai. Người anh tên Nolbu (đọc: Nôn-bu, chữ Hán là Nô Phu), người em tên Heungbu (đọc: Hâng-bu, chữ Hán là Hưng Phu). Hai anh em tính nết trái ngược nhau như ngày với đêm.

Nolbu tham lam, độc ác, keo kiệt. Heungbu thì hiền lành, tử tế, thương người.

Khi cha mẹ qua đời, để lại gia sản, Nolbu là anh cả bèn chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa, của cải. Hắn còn đuổi vợ chồng Heungbu ra khỏi nhà, không cho một đồng.

"Thân ai nấy lo!" Nolbu quát. "Cút đi, đừng bao giờ vác mặt về đây xin xỏ!"

Vợ chồng Heungbu dắt đàn con nhỏ ra đi, dựng một túp lều tranh rách nát ở bìa làng. Họ nghèo đến mức nhiều hôm cả nhà nhịn đói. Có lần túng quá, Heungbu đánh liều sang nhà anh vay ít gạo. Nhưng Nolbu chẳng những không cho, còn sai người đánh đuổi em ra khỏi cổng.

Dù khổ cực, vợ chồng Heungbu vẫn giữ lòng lương thiện, làm lụng chăm chỉ và không oán trách ai.

Một ngày mùa xuân, dưới mái hiên lều tranh của Heungbu có một tổ chim én. Đôi én bố mẹ ríu rít nuôi đàn con. Bỗng một con rắn lớn trườn lên, định ăn thịt lũ chim non. Đàn én kêu thất thanh. Trong lúc hoảng loạn, một chú én con rơi khỏi tổ, gãy chân, nằm thoi thóp dưới đất.

Heungbu chạy tới, đuổi con rắn đi. Anh nhẹ nhàng nâng chú én bị thương lên tay, xót xa. Anh lấy sợi chỉ mảnh và một chút thuốc, cẩn thận băng bó cái chân gãy cho chim, rồi đặt nó trở lại tổ.

"Ngủ ngoan nhé, mau lành chân rồi bay đi cho khỏe," Heungbu thì thầm.

Nhờ được chăm sóc, chú én con lành chân. Đến mùa thu, cả đàn én bay về phương nam tránh rét, có cả chú én được Heungbu cứu.

Xuân năm sau, đàn én quay lại. Chú én ngày nào bay thẳng đến trước mặt Heungbu, thả xuống tay anh một hạt bầu. Heungbu lấy làm lạ, đem hạt bầu ra vườn gieo xuống.

Cây bầu lớn nhanh kỳ lạ, leo kín cả mái lều, kết mấy quả bầu to tướng. Đến khi bầu già, vợ chồng Heungbu hái xuống, lấy cưa xẻ ra định nấu ăn và lấy vỏ làm gáo.

Vừa xẻ quả bầu thứ nhất — "xoẹt!" — bên trong tuôn ra vàng bạc châu báu lấp lánh. Xẻ quả thứ hai — gạo trắng, lụa là, quần áo đẹp tràn ra. Xẻ quả thứ ba — gỗ quý, thợ thần hiện ra dựng cho họ một ngôi nhà khang trang. Chỉ trong chốc lát, gia đình Heungbu từ nghèo rớt mồng tơi trở nên giàu có, sung túc.

Tin đồn bay tới tai Nolbu. Hắn hộc tốc chạy sang, mắt trợn tròn khi thấy cơ ngơi của em. Hắn gặng hỏi cho bằng được. Heungbu thật thà kể hết chuyện chú én gãy chân.

Nolbu về nhà, lập tức tìm một tổ én. Nhưng hắn nào có lòng thương xót. Hắn bắt một chú én con, tự tay bẻ gãy chân nó, rồi giả bộ băng bó lại, hí hửng chờ được thưởng.

Chú én tội nghiệp lành chân, mùa sau cũng tha về cho Nolbu một hạt bầu. Nolbu mừng rơn, gieo xuống, ngày đêm mong ngóng. Cây bầu nhà hắn cũng leo kín mái, kết những quả to.

Nolbu vội vàng hái xuống, gọi cả nhà ra xẻ bầu, tưởng tượng vàng bạc sắp tuôn trào.

Nhưng vừa xẻ quả bầu thứ nhất — từ trong tuôn ra không phải vàng, mà là một lũ yêu quái và bọn côn đồ, chúng xông ra đập phá, cướp sạch của cải trong nhà. Xẻ quả thứ hai — nước bẩn và bùn lầy trào ra ngập cả sân. Xẻ quả thứ ba — một trận đòn và tai họa giáng xuống, cuốn phăng ngôi nhà giàu sang của Nolbu.

Chỉ trong một buổi, Nolbu tham lam mất sạch cơ nghiệp, trở nên trắng tay, phải lang thang khốn khổ.

Cùng đường, Nolbu tìm đến túp nhà của em. Hắn cúi đầu xấu hổ, nhớ lại những ngày mình đã cạn tàu ráo máng. Nhưng Heungbu — vẫn hiền lành như xưa — chẳng những không trách móc, còn dang tay đón anh vào nhà, chia cho anh của cải, cho anh nơi nương tựa.

Cảm động trước tấm lòng của em, Nolbu ôm mặt khóc. Từ đó, hắn hối lỗi, bỏ tính tham lam độc ác, sống tử tế trở lại. Hai anh em nương nhau, đùm bọc nhau, sống trọn đời trong hòa thuận và ấm êm.

Góc tương tác

- So sánh Đông–Việt (M7): Truyện này gần như song sinh với "Cây khế" của Việt Nam! Ở "Cây khế", em hiền được chim phượng chở đi đảo lấy vàng "ăn một quả trả cục vàng", còn anh tham may túi to lấy quá nhiều nên rơi xuống biển. Ở đây, én tha hạt bầu: em hiền được thưởng, anh tham lãnh họa. Cùng một bài học "ở hiền gặp lành, tham thì thâm" của hai dân tộc.

- Thẻ Bestiary mở khóa (M4): chim én báo ơn — con vật được cứu quay lại đền ơn, mô-típ trung tâm của cổ tích Đông Á.

- Câu hỏi: Heungbu cứu chim vì thương thật lòng, không mong đền đáp. Nolbu bẻ chân chim để đòi thưởng. Bạn nghĩ vì sao "làm ơn để mong trả ơn" lại không bao giờ được đền đáp như "làm ơn từ tấm lòng"?

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →