Ngày xưa, có một ông lão trồng một cây củ cải trong vườn. Ông chăm bón cẩn thận, tưới nước mỗi ngày. Ông còn thủ thỉ với hạt giống:
"Củ cải ơi, mọc lên nào, mọc lên thật to, thật ngọt nhé!"
Cây củ cải nghe lời, lớn lên phổng phao. Nhưng nó không dừng ở đó. Nó cứ lớn, lớn mãi, lớn đến mức khổng lồ — to chưa từng thấy, to hơn cả cái thùng gỗ, tán lá xanh um che rợp cả một góc vườn.
Đến ngày thu hoạch, ông lão xắn tay áo, ra vườn nhổ củ cải. Ông nắm chặt túm lá, ghì chân xuống đất, kéo.
"Dô ta nào! Dô ta nào!"
Ông kéo đỏ mặt tía tai. Nhưng củ cải to quá, cắm rễ sâu quá, chẳng hề nhúc nhích.
Ông lão gọi bà lão ra giúp. Bà lão túm lấy áo ông. Ông lão túm lấy lá củ cải. Hai người cùng kéo.
"Dô ta nào! Dô ta nào!"
Củ cải vẫn trơ trơ, không lên.
Bà lão liền gọi cháu gái. Cháu gái túm áo bà. Bà túm áo ông. Ông túm lá củ cải. Ba người cùng kéo.
"Dô ta nào! Dô ta nào!"
Củ cải vẫn nằm im lìm dưới đất.
Cháu gái bèn gọi con chó nhỏ. Chó túm váy cháu gái. Cháu gái túm áo bà. Bà túm áo ông. Ông túm lá củ cải. Bốn — người và vật — cùng kéo.
"Dô ta nào! Dô ta nào!"
Củ cải vẫn không chịu lên khỏi mặt đất.
Con chó bèn gọi con mèo. Mèo túm đuôi chó. Chó túm váy cháu gái. Cháu gái túm áo bà. Bà túm áo ông. Ông túm lá củ cải. Năm nhân vật nối thành một hàng dài, gồng hết sức mà kéo.
"Dô ta nào! Dô ta nào!"
Củ cải khổng lồ lung lay một chút, rồi lại nằm im. Ai nấy mồ hôi nhễ nhại, thở hồng hộc. Chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi!
Con mèo nhìn quanh, thấy một con chuột nhắt bé tí đang rón rén nấp bên bờ rào. Ngày thường mèo hay đuổi bắt chuột, nhưng lúc này mèo gọi:
"Chuột nhắt ơi, lại đây kéo giúp một tay với!"
Chuột nhắt bé xíu chạy tới. Nó túm lấy đuôi mèo. Mèo túm đuôi chó. Chó túm váy cháu gái. Cháu gái túm áo bà. Bà túm áo ông. Ông túm lá củ cải. Cả sáu, từ ông lão to lớn đến chú chuột bé tẹo, xếp thành một hàng, đồng thanh hô:
"Dô ta nào! Dô... ta... NÀO!"
Rắc! Củ cải khổng lồ bật lên khỏi mặt đất! Cả đoàn ngã lăn chồng lên nhau, cười vang cả khu vườn. Củ cải to đến mức phải lăn mới đưa được vào nhà.
Tối hôm ấy, ông lão nấu một nồi canh củ cải thơm lừng, đủ cho cả nhà — ông lão, bà lão, cháu gái, con chó, con mèo, và cả chú chuột nhắt bé nhỏ — cùng quây quần ăn no nê.
Ông lão vuốt râu, gật gù nói với chú chuột:
"Củ cải to thế mà cả nhà kéo mãi không lên. Vậy mà thêm mỗi mình chú út bé tí, việc lại xong. Hóa ra không có sức nào là thừa cả!"
Chú chuột nhắt nhấm nháp miếng củ cải, kêu chít chít, sung sướng vô cùng. Từ hôm đó, cả nhà — kể cả mèo và chuột — sống với nhau hòa thuận, chẳng còn ai coi thường sức nhỏ của ai.
Góc tương tác
- Bài học (moral): Việc khó đến mấy, chỉ cần mọi người đồng lòng góp sức thì đều làm được. Và đừng bao giờ coi thường sức nhỏ — chính chú chuột nhắt bé tí lại là mắt xích làm nên chiến thắng.
- Trò kể chuyện đêm (M8): Đây là truyện "kể lặp" (cumulative tale) tuyệt vời để đọc cho trẻ trước giờ ngủ — mỗi lần thêm một nhân vật, câu "Dô ta nào" lại vang lên. Trẻ có thể hô theo và đếm xem có bao nhiêu nhân vật.
- Câu hỏi: Trong lớp học hay ở nhà, có "việc nặng" nào mà cả nhóm phải cùng kéo mới xong không? Ai là "chú chuột nhắt" bé nhỏ nhưng lại quan trọng?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →